Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Biết ơn, lời đáp trả của lòng tin.

Chúa nhật, 13/10/2013

Hai ông cháu đi băng qua một cánh rừng rậm rạp. Không khí nóng bức và oi ả và họ cảm thấy khát nước. Cuối cùng, họ đến được một giòng suối nhỏ. Hai người cúi xuống uống nước. Người ông bảo: "Cám ơn giòng suối nhỏ nhé!"
Nói đoạn, ông rút trong túi ra một cái muỗng và múc một ít bùn dưới lòng suối đổ đi. Đứa cháu thấy thế thì bật cười. Người ông hỏi:
- Sao con lại cười?
- Có gì mà ông phải cám ơn chứ? Nó có phải là người đâu? Nó không nghe được lời ông nói, và nó cũng không hiểu được lời cám ơn của ông nữa!
Người ông gật gù lắng nghe, vừa đưa mắt nhìn ngắm cảnh vật chung quanh. Giòng suối vẫn róc rách chảy chen lẫn tiếng chim rúc rích trên cao... Được một lúc, người ông bỗng nói với đứa cháu:
- Thế đấy, giòng suối đã không nghe thấy lời cám ơn. Nhưng nó vẫn ban phát cho tất cả mọi loài cần đến nó. Nếu như có một con sói đến uống nước, nó sẽ không biết cám ơn như ông. Vì nó là một con sói. Còn chúng ta, chúng ta là con người, con ạ. Và con có biết con người nói hai tiếng "cám ơn" để làm gì không?
Đứa bé nhíu mày, ấp úng chưa tìm câu trả lời.
- Con ơi, con người nói lên hai tiếng "cám ơn" là để, không biến mình trở thành ... chó sói!

Đức Giê-su mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?" Rồi Người nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh. (Lc 17, 17-19)

Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa, vì đã ban cho con ơn được làm người. Con tạ ơn Chúa vì đã cho con làm một Kitô hữu. Con tạ ơn Chúa vì đã mở lòng mở trí để tin, để cảm nghiệm được lòng thương xót thẳm sâu của Chúa. Xin cho đời con luôn diễn ra như một lời tạ ơn Chúa cho đến giây phút sau cùng.


Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Tin hay không tin?

Chúa nhật, 06-10-2013

Chống lại Thượng Đế là tin có Ngài
Một học giả vô thần hỏi một nông phu người Nga:
- Bác có tin Thượng Đế không?
Bác nông phu trả lời:
- Tôi tin có Thượng Đế.
- Tại sao bác tin? Bác có thấy Thượng Đế không?
Bác nông phu trả lời:
- Không, nhưng tôi cũng chưa thấy một người Nhật nào hết. Dù vậy, tôi cũng tin rằng có người Nhật, vì quân đội của chúng ta đã chống lại quân Nhật trong trận chiến vừa qua. Nếu không có Thượng Đế thì tại sao các ông chống lại Ngài (?)

Đức tin, một cách nào đó, vẫn hiện diện trong tôi. Dù tôi có muốn xác nhận hay chối bỏ cũng chẳng có ý nghĩa gì vì nó là một thành phần của con người tôi. Tôi có thể dối lừa những gì bên ngoài tôi chứ không thể tự dối chính mình.

                                                                         Dưới hố cá nhân.
Một binh sĩ kể: ngày nọ, vì bị tấn công bất ngờ, tôi chỉ còn cách là lăn mình xuống hố cá nhân để tránh đạn. Ở dưới đó, đã có một trung sĩ vẫn tự xưng là vô thần.
Bom nổ tứ tung, đạn bay loạn xạ. Và tôi nghe viên trung sĩ đang cầu nguyện giống tôi, mà còn lớn tiếng hơn tôi nữa. Khi bom đạn qua đi, tôi nhìn ông trung sĩ, nói:
- Trung sĩ, lúc nãy, tôi thấy ông cầu nguyện?
Viên trung sĩ không phản đối, nhưng nhẹ nhàng đáp:
- Này anh bạn, ở dưới hố cá nhân, không có người vô thần.

Chỉ khi cuộc đời của tôi đi vào chỗ "bế tắc", thì lúc đó tôi mới ý thức hơn về quyền năng của Đấng Tối Cao, đã và đang chờ tôi đáp lời mời gọi của Ngài.

Chúa Giêsu nói: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: ' Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc ', nó cũng sẽ vâng lời anh em." (Lc 17,6)

 Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa đã ban cho con ơn Đức Tin. Xin Chúa cũng giúp con sống xứng đáng với niềm tin đã lãnh nhận.

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Kho tàng ở ngay trong ta.

Có một câu chuyện về một anh chàng tên là Walter. Anh ta có một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Và, đều đặn trong nhiều năm, theo cách thế phù hợp của mình, anh ta bán thiếu cho nhiều người nghèo. Anh giúp đỡ họ bước đầu trong đời sống. Những người cũng thị trấn đã ca ngợi anh không tiếc lời.
Một ngày nọ, anh Walter bất ngờ trở nên giàu có khi trúng được lô độc đắc. Với số tiền khổng lồ này, anh bỏ luôn cửa hàng buôn bán nhỏ và việc giúp đỡ người nghèo. Anh bắt đầu sắm sửa, chưng diện, làm đẹp, và bồi dưỡng sức khỏe.
Anh Walter "giàu có" trãi qua một thời kỳ hoàng tráng, tiêu tiền như nước. Anh gặp một phụ nữ trẻ. Hai bên
đã hẹn hò. Nhưng trước khi họ đi chơi chung, một cơn bão đã ập đến và sấm sét đã đánh trúng anh ta.
Trong đời sau, Walter kêu ca, trách móc: "Lạy Chúa, sau bao năm cực khổ làm việc vất vả, con vừa hưởng thụ được chút chút thì tại sao Chúa lại làm thế với con?"
Thiên Chúa tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ồ, Walter đó sao? Ta lấy làm tiếc. Ta đã không nhận ra con!"

Trong cuộc sống của tôi cũng thế. Khi tôi tìm kiếm những điều mau qua ở đời này thì sẽ vô tình đánh mất kho tàng vĩnh cữu mai sau. Thế thôi! Đó là một quy luật.

Lúc đó, Chúa Giêsu đầy hoan lạc trong Chúa Thánh Thần, Người nói: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người thông thái khôn ngoan biết những điều này, nhưng đã tỏ cho những kẻ đơn sơ. Vâng, lạy Cha, đó là ý Cha đã muốn thế. (Lc 10, 21)

Lạy Chúa Giêsu, niềm vui của tâm hồn chúng con, Chúa đã tuôn đổ Thánh Thần trong chúng con. Người đến để làm mới lại niềm tín thác sâu thẳm trong chúng con. Nhờ Ngườ chúng con hiểu thêm niềm khao khát Thiên Chúa đơn sơ sẽ phục hồi sự sống cho linh hồn chúng con.


Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Suối nguồn bình an.

Thứ sáu, 04-10-2013, kính thánh Phanxicô Assisi

Khi rãnh rỗi, tôi thường nhớ lại những câu chuyện dễ thương, còn đọng lại trong ký ức. Số là, khi xưa, ông nội và bà nội của tôi, có lần hai vị đã cải nhau kịch liệt và bà giận đến nổi không thèm đếm xỉa gì tới ông.
Hôm sau, ông quên hẵn cuộc cãi lộn, nhưng bà vẫn tiếp tục chẳng ngó ngàng gì đến ông và không nói với ông lấy một lời. Hình như ông đã "bó tay" không làm sao để bà chịu lên tiếng được.
Sau cùng, ông mới đi lục khắp các tủ, các ngăn bàn. Được một lúc, thì bà không chịu nổi liền giận dữ la ầm lên:
- Này ông già, ông tìm cái gì vậy hả?
Ông thản nhiên trả lời:
- Ồ, cảm ơn Chúa, tôi tìm thấy rồi! Tôi tìm cái tiếng nói yêu quý của bà đó...!

Tôi thiết nghĩ, trong những khoảnh khắc buồn phiền ấy, ông tôi đã áp dụng những giáo huấn của Đức Giêsu thì mới có thể vượt qua được những xung đột diễn ra trong đời sống thường ngày. Và có lẽ, cũng nhờ thế mà ông bà tôi đã duy trì một đời sống hạnh phúc cho đến phút răng long đầu  bạc.

"Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng". (Mt 11,28-30)

Lạy Chúa, xin cho con luôn nhớ rằng, trong những nghịch cảnh, buồn phiền, thất vọng thì Chúa chính là nguồn bình an vô tận mà con luôn có thể cậy nhờ. Xin giúp con thêm sức mạnh để con vượt qua được những yếu đuối của chính con.



Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Một lời tự vấn...

Thứ năm, ngày 03-10-2013

Chúa bảo tôi "Hãy ra đi". Tự trong lòng, tôi mau mắn vâng lời và lên đường ngay. Thế nhưng khi nhập cuộc rồi, tôi mới tự nghĩ, ủa mà ra đi là đi đến những nơi nào? Sẽ làm những việc gì? Loan báo với ai đây?

Thật may mắn cho tôi khi đọc được những lời sau đây của mẹ thánh Têrêsa Calcutta:
Tôi có coi công việc của tôi
như một dịch vụ thánh chứa đầy yêu mến?
Tôi có coi công việc của tôi
như một lời cầu nguyện?
Tôi có làm việc cho người ta
với tấm lòng mở rộng?
Tránh những phe phái?
Tôi có biết nhận ra Đức Kitô
ẩn dưới những khuôn mặt đang đau buồn trong những con người nghèo khó mà tôi phục vụ?

Những người tôi tiếp xúc với,
họ có trở nên tốt hơn vì không?
Họ có coi công việc tôi là một mục vụ tông đồ của cộng đoàn không?
Trong công việc của tôi, tôi có sợ những khó khăn và những cản trở, quên rằng tôi có thể làm được mọi sự trong Đấng là sức mạnh của tôi?
Tôi có cố gắng thu về mình những thán phục và trân trọng của kẻ khác hay tôi chỉ làm vui lòng Chúa thôi?
                                                                    (Cầu nguyện với mẹ Têrêsa)

Đức Giêsu bảo các ông: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. Anh em hãy ra đi." (Lc 10, 2-3)
Lạy Chúa, xin cho con ý thức được rằng từng hành vi, lời nói, thái độ cư xử của con đối với những người chung quanh chính là việc ra đi loan báo Tin Mừng cho Chúa.


Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Con nít mà làm được gì?

Thứ tư, ngày 02-10-2013

Những khi lòng mình trở nên nặng nề, mệt mỏi, tôi thường ngắm nhìn các bé chơi đùa với nhau. Ánh mắt "phi
lợi nhuận", hay tiếng cười rôm rã của chúng đã thu hút tôi thật nhiều. Những hình ảnh đó như nhắc nhở tôi Lời Chúa ngày hôm nay, 'Hãy trở nên như trẻ nhỏ". Tôi thầm nghĩ, điều này quả là khó thực hiện đối với một người lớn như mình. Nhưng rồi một em bé đã dạy cho tôi lối suy nghĩ và cách thực hiện.

Em tên là Corina, người Uruguay, 13 tuổi. Em kể rằng: 
Ở trước nhà tôi (Corina), có 1 bà hàng xóm. Một lần kia, bà đi nói xấu mọi người về gia đình tôi. Mẹ tôi biết được nên rất phiền lòng. Mẹ tôi đã cấm tôi từ nay không được nói chuyện với bà hàng xóm đó nữa. Tôi vâng lời. Một thời gian dài trôi qua, mọi chuyện tưởng chừng như đã đi vào lãng quên. Nhưng một ngày kia, tôi đang đi cùng một người bạn ngang nhà bà hàng xóm. Bất chợt thấy bà, tôi cúi đầu chào.
Khi trở về, tôi đã thuật lại cho mẹ nghe mọi sự và nói:
- Mẹ à, mình không thể cứ tiếp tục cư xử như từ trước đến nay đối với bà hàng xóm. Vì xét cho cùng, nơi bà cũng có hình bóng của Thiên Chúa như mẹ và con.
Nghe thế, mẹ tôi lúc đầu hơi khó chịu nhưng dần dần rồi tâm hồn mẹ tôi như thấm được ý tưởng ấy. Mẹ tôi đã hiểu ra, và từ đó chúng tôi và bà hàng xóm nối kết lại quan hệ như xưa. Và lần này thì bà hàng xóm trở nên người láng giềng thân thiết nhất của gia đình chúng tôi. Tật nói xấu, bà cũng quên luôn(?)

Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?" Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và bảo: "Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời." (Mt 18,1-3)

Lạy Chúa, đặt mình trước lời mời gọi "Hãy trở nên như trẻ thơ", con thấy điều khó làm nhất ở đây chính là suy nghĩ của chính con. Xin Chúa giúp con "quẳng" bớt những tỵ hiềm, tự ti, sĩ diện... và hàng tá những đức tính vô bổ khác vào tay Chúa. Để nhờ đó, con sẽ sống một đời sống thanh thản, bình an như một công dân Nước Trời.




Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Một nhân đức không màu, không mùi...

Ngày 01/10: Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu
Lời Chúa hôm nay nhắc nhở tôi cần phải có một lối sống đơn sơ, khiêm tốn như trẻ nhỏ. Nhưng sống đơn sơ, khiêm tốn như thế nào được giữa muôn vàn cái "phức tạp" của đời người? Đi tìm cho mình một câu trả lời, tôi bắt gặp câu chuyện dí dỏm sau:

Một thầy Rabbi già đau bệnh nằm liệt giường. Các môn đệ của thì thầm với nhau bên giường bệnh của ông. Họ ca tụng các nhân đức vô song của thầy.
- Từ thời Salomon dến nay, chưa có ai khôn ngoan như thầy!
Một người khác chen vào:
- Ồ, đức tin của thầy sánh ngang với tổ phụ Abraham.
Người thứ ba góp lời:
- Chắc chắn sự kiên nhẫn của thầy không thua sự kiên nhẫn của ông Job.
Một người khác phụ hoạ:
- Chuyện vãn thân mật với Chúa, thì chỉ có Môisen và thầy của chúng ta đây.
Vị Rabbi tỏ ra bồn chồn.
Khi các môn đệ đã ra về hết, vợ ông mới hỏi ông:
- Ông có nghe họ ca tụng ông không?
- Có
- Thế tại sao ông tỏ vẻ bực dọc thế?
- Sự khiêm tốn của tôi. Không có ai nhắc đến sự khiêm tốn của tôi cả!

Có phải chăng đức khiêm tốn đối với người tín hữu như không khí đối với con người. Đức khiêm tốn không màu, không mùi, không nhìn thấy được, nhưng lại là yếu tố cần thiết và là nền tảng để những nhân đức khác trở nên có giá trị. Theo tôi, sống khiêm tốn trong cỏi đời phức tạp này không gì khác hơn là nổ lực làm việc nhưng yên tâm phó thác kết quả trong tay Chúa Quan Phòng. Không quá kỳ vọng vào ý muốn của mình nhưng sẵn lòng đón nhận mọi điều Chúa gửi đến.

"Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. "Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy." (Mt 18,1-5)

Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa về tất cả những gì mà con đang có. Xin cho con biết sử dụng những gì Chúa ban một cách khiêm tốn như Chúa hằng mong ước.