Thánh Gioan Maria Vianney, lúc còn là chủng sinh, học rất chậm. Ngày kia, một giáo sư thần học, thừa lệnh Đức Giám mục đến khảo sát Vianney xem có đủ khả năng học vấn để tiến tới chức linh mục không?
Vianney không thể trả lời một câu hỏi nào của vị giáo sư.
Nổi nóng, vị giáo sư đập bàn, nói:
- Vianney, anh dốt đặc như con lừa! Với một con lừa như anh, Giáo hội hy vọng làm nên trò trống gì?
Vianney khiêm tốn, bình tĩnh trả lời:
- Thưa thầy, ngày xưa Samson chỉ dùng một cái hàm con lừa mà đánh bại cả 3.000 quân Philitinh. Vậy với cả một con lừa này, Thiên Chúa không làm được việc gì sao?
Chúa ban cho mỗi người có một kỹ năng riêng biệt, có tài năng hay không, không phải là điều quan trọng.
Điều tệ hại là tôi cứ luôn nhìn ngó sang người bên cạnh với ánh mắt tự ti về chính khả năng của mình. Phải chi tôi thế này... phải chi tôi được thế kia... Tôi có một khả năng thấp kém, đó là cơ hội để tôi trãi lòng ra, khiêm tốn trao phần vốn bé nhỏ cỏn con ấy vào tay Đấng "có thể làm mọi sự". Thiên Chúa là một ông chủ ngân hàng, luôn sẵn sàng đón nhận những khoản gửi tài năng thấp kém nhưng có đầy nhiệt tâm, nhiệt huyết. Ngài yêu thích thực hiện những điểu kỳ diệu nơi nhưng người chẳng có lấy một chút khả năng kỳ diệu nào cả, như thánh Gioan Maria Vianney chẳng hạn. Và còn đó, hàng bao điều kỳ diệu mà Chúa đã thực hiện trên những con người tầm thường, hết sức tầm thường trong Giáo hội. Tôi còn nằm lòng câu nói của Đức Gioan XXIII: "Hãy thực hiện những việc tầm thường một cách phi thường". Câu nói này đã ủi tôi rất nhiều.
Do vậy, tôi tự nhủ nếu nói với Thiên Chúa như thế này thì quả là hết thuốc chữa: ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’" (Mt 25, 24-25)
"Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi." (Mt 25, 29)
Lạy Chúa Giêsu, con tin rằng Chúa đã Đấng thấu suốt mọi sự, Chúa thông hiểu sự hạn hẹp, sự bất toàn nơi con và Chúa cũng thấu hiểu lòng yêu mến muốn thực hiện Lời Chúa nơi con. Con xác tín rằng những hạn chế năng lực mà Chúa đã ban là để con có cơ hội đến gần Chúa, gắn bó với Chúa hơn. Đó là cơ hội để con có thể tâm tình, vòi vĩnh với Chúa như đứa bé nũng nịu với cha mẹ để xin quà. Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa về những hạn chế năng lực mà Chúa đã ban.
Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013
Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013
Tỉnh thức là nhìn lại mình.
Một lần nọ, một tay nghiện cờ bạc lâu năm nói: "Tôi sẽ làm bất cứ việc gì, kể cả ghê gớm nhất, miễn là tôi có
thể nhìn thấy kết quả xổ số cá ngựa trước ngày đua 1 tuần. Tôi sẽ trở thành người giàu nhất thế gian."
Mong được, ước thấy. Một sứ thần đến trước cửa nhà và trao cho ông một tờ báo được phát hành trước 1 tuần. Bị kích động, ông lật ngay trang báo ghi kết quả xổ số. Trước mắt ông là các con số trúng như đang nhảy múa. Nếu mua hết các số đó, ông có thể thắng lớn, thắng rất lớn là đàng khác.
Gấp trang báo lại, đầu óc miên man, say sưa với bao hình ảnh huy hoàng sau khi trúng số, thì bổng tim ông thắt lại. Vì trước mặt ông, là trang Cáo phó, tên và hình ông được đăng tải với hàng tít thật bắt mắt. Ngày ông trúng số thì cũng chính là ngày ông từ giả cõi đời này!
Một âm thanh nhỏ vang lên, vừa đủ đánh thức ông ta: 'Ta bảo thật các ngươi, ta không biết các ngươi'. Vậy hãy tỉnh thức, vì các con không biết ngày nào, giờ nào". (Mt 25, 12)
Mỗi ngày trôi qua, tôi làm các việc của Chúa giao, nhưng mục đích sau cùng tôi muốn đạt đến có phải là cho Chúa hay không thì còn phải xét lại. Thường khi tôi chỉ muốn "Danh con cả sáng và nước con trị đến" mà thôi, khi đó tôi đang ngủ sâu lắm rồi.
Lạy Chúa, xin giúp con biết tỉnh thức từ nội tâm, chứ không phải ngoài môi miệng. Tỉnh thức để nhận ra Chúa đang đến ngang qua anh em con, tỉnh thức để nhận ra Chúa nơi các biến cố, sự kiện xảy đến với con.
thể nhìn thấy kết quả xổ số cá ngựa trước ngày đua 1 tuần. Tôi sẽ trở thành người giàu nhất thế gian."
Mong được, ước thấy. Một sứ thần đến trước cửa nhà và trao cho ông một tờ báo được phát hành trước 1 tuần. Bị kích động, ông lật ngay trang báo ghi kết quả xổ số. Trước mắt ông là các con số trúng như đang nhảy múa. Nếu mua hết các số đó, ông có thể thắng lớn, thắng rất lớn là đàng khác.
Gấp trang báo lại, đầu óc miên man, say sưa với bao hình ảnh huy hoàng sau khi trúng số, thì bổng tim ông thắt lại. Vì trước mặt ông, là trang Cáo phó, tên và hình ông được đăng tải với hàng tít thật bắt mắt. Ngày ông trúng số thì cũng chính là ngày ông từ giả cõi đời này!
Một âm thanh nhỏ vang lên, vừa đủ đánh thức ông ta: 'Ta bảo thật các ngươi, ta không biết các ngươi'. Vậy hãy tỉnh thức, vì các con không biết ngày nào, giờ nào". (Mt 25, 12)
Mỗi ngày trôi qua, tôi làm các việc của Chúa giao, nhưng mục đích sau cùng tôi muốn đạt đến có phải là cho Chúa hay không thì còn phải xét lại. Thường khi tôi chỉ muốn "Danh con cả sáng và nước con trị đến" mà thôi, khi đó tôi đang ngủ sâu lắm rồi.
Lạy Chúa, xin giúp con biết tỉnh thức từ nội tâm, chứ không phải ngoài môi miệng. Tỉnh thức để nhận ra Chúa đang đến ngang qua anh em con, tỉnh thức để nhận ra Chúa nơi các biến cố, sự kiện xảy đến với con.
Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013
Những khoảng lặng trong cuộc đời của mẹ
‘Anh về mà xem... Mẹ anh phiền thật!’
(Nhân mùa Vu Lan 2013, xin gởi đến tất cả những ai còn hay đã không còn Mẹ)
- Em thấy không, đây là tấm hình mà dì anh đã chụp lúc anh sinh ra. Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu lắm em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi “Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh,” mẹ anh phiền thật đó...
Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bổng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.
- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng “Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt.” Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không
anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật...
Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả...
- Còn nữa đây này - Anh lại lôi ra 1 tấm khác - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó.” Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ?...
Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ.
- Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho.
Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ.
Mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ...
“Mẹ đã không sinh lầm con. Và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”
(Nhân mùa Vu Lan 2013, xin gởi đến tất cả những ai còn hay đã không còn Mẹ)
- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.
- Uhm, mẹ anh phiền thật... Bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh
sẽ giải quyết nha em.
- Uhm, mẹ anh phiền thật... Bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh
sẽ giải quyết nha em.
Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình...
- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây.
Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.
- Em vào đây.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng. Khép hờ cửa, anh lấy 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ xuống, anh nhìn cô mỉm cười.
- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé. Còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào. Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ nhưng chẳng hề dính tí bụi nào. Cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.
Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.
- Em vào đây.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng. Khép hờ cửa, anh lấy 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ xuống, anh nhìn cô mỉm cười.
- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé. Còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào. Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ nhưng chẳng hề dính tí bụi nào. Cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.
- Em thấy không, đây là tấm hình mà dì anh đã chụp lúc anh sinh ra. Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu lắm em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi “Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh,” mẹ anh phiền thật đó...
Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bổng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.
- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng “Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt.” Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không
anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật...
Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả...
- Còn nữa đây này - Anh lại lôi ra 1 tấm khác - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó.” Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ?...
Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại. Bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi...
- Ba anh còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ thì nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc “Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin.” Mẹ phiền quá đi mẹ à...
Anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.
- Ðây nữa, đây nữa này - Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh.
- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa... Chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết. Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen,... Em coi đi, thôi thì đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến Tết mới xong. Anh phì cười, “mẹ anh phiền nhỉ”?...
Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng...
- Em có thấy không? Tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm...
- Ba anh còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ thì nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc “Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin.” Mẹ phiền quá đi mẹ à...
Anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.
- Ðây nữa, đây nữa này - Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh.
- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa... Chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết. Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen,... Em coi đi, thôi thì đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến Tết mới xong. Anh phì cười, “mẹ anh phiền nhỉ”?...
Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng...
- Em có thấy không? Tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm...
Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh...
- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học... Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí...
Giọng anh lạc hẳn:
- Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó... Em thấy mẹ anh khỏe không?
“Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi...
Khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường...
- Anh à. Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.
- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen... mẹ anh đó...
Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.
- Em à, mẹ anh phiền vậy đó. Phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình.Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ: Bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, em không thấy sao. Cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé...
- Anh...
Cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở.
- Em xin lỗi...
Anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được mẹ vỗ về như vậy.
“Choang”
Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng... Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi...
- Mẹ à.
- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học... Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí...
Giọng anh lạc hẳn:
- Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó... Em thấy mẹ anh khỏe không?
“Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi...
Khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường...
- Anh à. Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.
- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen... mẹ anh đó...
Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.
- Em à, mẹ anh phiền vậy đó. Phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình.Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ: Bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, em không thấy sao. Cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé...
- Anh...
Cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở.
- Em xin lỗi...
Anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được mẹ vỗ về như vậy.
“Choang”
Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng... Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi...
- Mẹ à.
Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ.
- Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho.
Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ.
Mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ...
“Mẹ đã không sinh lầm con. Và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”
Sưu tầm (Nguồn: Tang Mai; tangmai197@yahoo.com)
"Ai yêu
mến cha mình, thì đền bù tội lỗi; ai thảo kính mẹ mình, thì như người thu được
một kho tàng." (Hc 3, 4)
Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013
Hy sinh chính mình
Thời gian trôi qua, Albrecht trở thành một họa sĩ nổi danh. Anh đem bán những bức tranh của mình, lấy tiền để lo cho Albert. Dù đã hết sức cố công, Albert không tài nào vẽ nổi. Đôi bàn tay của anh đã quá quen với công việc lao động nặng nhọc, giờ đây lại trở nên xa lạ, thô thiển với cọ vẽ, giá vẽ.
Khi biết sự thật ấy, Albrecht vừa khóc vừa ôm Albert:
- Đôi bàn tay chai sần của em đã góp phần vào những bức vẽ đẹp đẽ của anh. Nếu không có đôi tay của em đây, những bức tranh này chẳng bao giờ thành hình cả. Hãy để anh họa lại đôi bàn tay cao đẹp của em.
Và bức tranh đôi bàn tay đã trở thành tác phẩm nổi tiếng của nền hội họa thế giới hiện nay và đang được trưng bày tại một viện bảo tàng ở Mỹ.
"Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa." (Mc 6, 18)
Lạy Chúa, ngày nay, Chúa mời gọi con can đảm hy sinh chính mình trong những việc thường ngày như Thánh Gioan can đảm nói sự thật khi xưa. Xin giúp con vượt qua những nết xấu của con để tỏ lộ nét đẹp của Chúa cho những người xung quanh.
Tác phẩm này đẹp chẳng những vì đường nét mà còn do nó chứa đựng tình yêu và sự hy sinh thầm lặng của Albert. Trong cách nhìn này thì Hội Thánh Chúa Kitô là một bức tranh thật sự tuyệt vời. Nơi đây kết tinh biết bao sự hy sinh của hàng bao lớp người Kitô hữu, những người dám sống và chết cho sự thật.
"Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa." (Mc 6, 18)
Lạy Chúa, ngày nay, Chúa mời gọi con can đảm hy sinh chính mình trong những việc thường ngày như Thánh Gioan can đảm nói sự thật khi xưa. Xin giúp con vượt qua những nết xấu của con để tỏ lộ nét đẹp của Chúa cho những người xung quanh.
Ảo tưởng về chính mình
"Hễ ai tự nhắc mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai tự hạ mình xuống, sẽ được nâng lên". (Mt 23,12)
Người kia kể lại một giấc mơ khủng khiếp như sau:
Tôi thấy mình đứng trước một biệt thư nguy nga. Bước vào tôi thấy 2 hành lang với 2 hàng chữ "Bên phải
dành cho người Công giáo, bên trái dành cho người ngoại đạo".
Tôi đi theo hành lang bên phải. Được một lúc, tôi tới một ngã rẽ, lần này tôi đọc thấy bảng chỉ dẫn như sau "Bên phải dành cho người có đức tin vững mạnh, bên trái dành cho kẻ ích kỷ". Tôi lại chạy qua bên phải.
Tới cuối đường, tôi gặp tấm bảng chỉ dẫn "Bên phải dành cho những người có đời sống thánh thiện, bên trái dành cho kẻ tội lỗi". Một lần nữa tôi rẽ phải.
Tôi đang hân hoan rảo bước thì bỗng một cảnh tượng hãi hùng khủng khiếp hiện ra ở cuối dãy hành lang ấy: cảnh hỏa ngục với muôn vàn hình khổ không thể tả xiết. Tôi hoảng hốt kêu lên và giật mình tỉnh dậy. Sau một phút tôi tự hỏi: "Phải chăng những điều tôi tự đánh giá về mình chỉ có trong giấc mơ? và nếu thế, thì đó sẽ là giấc mơ hãi hùng nhất của một người như tôi"
Lạy Chúa, xin soi sáng và nâng đỡ để con có thể vượt ra khỏi ảo tưởng của chính mình. Từ đó con sẽ sống khiêm tốn và trở nên có ích như lòng Chúa ước mong.
Người kia kể lại một giấc mơ khủng khiếp như sau:
Tôi thấy mình đứng trước một biệt thư nguy nga. Bước vào tôi thấy 2 hành lang với 2 hàng chữ "Bên phải
dành cho người Công giáo, bên trái dành cho người ngoại đạo".
Tôi đi theo hành lang bên phải. Được một lúc, tôi tới một ngã rẽ, lần này tôi đọc thấy bảng chỉ dẫn như sau "Bên phải dành cho người có đức tin vững mạnh, bên trái dành cho kẻ ích kỷ". Tôi lại chạy qua bên phải.
Tới cuối đường, tôi gặp tấm bảng chỉ dẫn "Bên phải dành cho những người có đời sống thánh thiện, bên trái dành cho kẻ tội lỗi". Một lần nữa tôi rẽ phải.
Tôi đang hân hoan rảo bước thì bỗng một cảnh tượng hãi hùng khủng khiếp hiện ra ở cuối dãy hành lang ấy: cảnh hỏa ngục với muôn vàn hình khổ không thể tả xiết. Tôi hoảng hốt kêu lên và giật mình tỉnh dậy. Sau một phút tôi tự hỏi: "Phải chăng những điều tôi tự đánh giá về mình chỉ có trong giấc mơ? và nếu thế, thì đó sẽ là giấc mơ hãi hùng nhất của một người như tôi"
Lạy Chúa, xin soi sáng và nâng đỡ để con có thể vượt ra khỏi ảo tưởng của chính mình. Từ đó con sẽ sống khiêm tốn và trở nên có ích như lòng Chúa ước mong.
Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013
Hệ quả cho thói giả hình
Từ những lời Chúa Giêsu đã nói trên đây, Đức Hồng Y Phanxicô đã rút ra những nhận định rất xác đáng:
- Đường hy vọng dài thăm thẳm. Con đừng làm "Thánh lâm thời": phong ba dồn dập, nước sơn sẽ phai nhạt và tượng thánh sẽ hiện nguyên hình quỉ. (ĐHV, 44)
- Không phải tổng số hoạt động là quan hệ, nhưng chính cao độ của tình yêu nó biến đổi hành động của con mới quan hệ. (ĐHV, 194)
- Đừng nói nhiều, làm ít, hoạt động dài, cầu nguyện vắn, nhận rộng rãi, cho hẹp hòi, khoan dung cho mình, khắt khe với người.(ĐHV, 304.)
- Kẻ thù hiểm nhất của công việc tông đồ là kẻ "nội thù", Giuđa nộp Chúa. (ĐHV, 314)
- Kẻ thù khốc hại nhất của đời tông đồ con không phải là kẻ ngoại thù, đối lập con, nhưng là kẻ nội thù: chính bản thân con có thể thành tên gián điệp làm việc cho cả hai bên: Thiên Chúa và ma quỷ. (ĐHV, 315)
- Vẫy vùng ngược xuôi, nhưng không có đức Ái cũng vô ích, khác nào mua đèn ngũ sắc giăng cùng khắp làng xóm, nhưng không có máy điện. Đêm đến tối om, cả làng mới vỡ lẽ: đèn của con để trang điểm chứ soi sáng không được. (ĐHV, 318)
Lạy Chúa Giêsu, thói giả hình hay lối sống hình thức thường bám chặt lấy suy nghĩ và tư tưởng con, nhất là khi con phải ra một quyết định. Xin Chúa giúp con can đảm đổi mới chính con để nên giống Chúa hơn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



