Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Đừng do dự khi được mời ăn cưới

'Này bạn, sao bạn vào đây mà lại không mặc y phục lễ cưới?' Người ấy lặng thinh. Bấy giờ vua truyền cho các đầy tớ rằng: 'Trói tay chân nó lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng!' Vì
những kẻ được gọi thì nhiều, còn những kẻ được chọn thì ít".
(Mt 22, 13-14)

Thật may mắn cho tôi! Trong quá khứ, đã biết bao lần tôi đã chối từ lời mời gọi của Chúa, mà như thế, lẽ ra tôi đã thuyên chuyển đến nơi chỉ có "khóc lóc và nghiến răng" từ lâu rồi. Nhưng Thiên Chúa vẫn tỏ ra quảng đại và rộng lượng với tôi, Ngài vẫn tiếp tục mời gọi tôi tham dự tiệc cưới với Ngài. Vì thế, tôi không dám thử thách sự kiên nhẫn của Ngài thêm nữa. Thay vào đó, tôi lắng nghe và thực hành Lời Chúa. Việc đó tựa như may cho mình một áo cưới để đến khi gặp Ngài thì có mà mặc vậy.

Lạy Chúa, xin cho con luôn biết đón nhận Lời Chúa và sống Lời Ngài trong từng giây phút của đời sống con.

Có thể và không thể.. đối với Thiên Chúa

20-08-2013
"Chúa Giêsu nhìn các ông mà phán rằng: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được". (Mt 19, 26)

Có phải đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể? Vâng, đúng thế. Đối với tôi, Lời này là một mầu nhiệm, một phép lạ mà Chúa đã thực hiện từ ngàn xưa nơi Mẹ Maria và các thánh tông đồ. Và trong thế giới hôm nay, Ngài vẫn đang tiếp tục thực hiện. Tôi xác tín điều này khi ngắm nhìn về những gì Chúa đã làm nơi thánh Gioan Maria Vianey, mẹ thánh Têrêsa Calcutta, ... Đó là những con người bất toàn, bé nhỏ, yếu đuối, nhưng thành quả của họ được cả thế giới kính phục.

Lạy Chúa, giữa một thế giới duy lý và thực dụng chuyên lo tìm kiếm mối lợi cho riêng mình, xin giúp con biết nâng tâm hồn lên khỏi nhũng giá trị vật chất để con có thể tự do và mạnh dạn chia sẻ với anh em chung quanh con.

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Lắng nghe tiếng Chúa

19-08-2013
Chúa Giêsu bảo anh: "Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có và bố thí cho người nghèo khó, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Ta".  Khi người thanh niên nghe lời đó thì buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều sản nghiệp. (Mt 19, 21-22)

Nghe những lời này của Chúa Giêsu, tôi cũng buồn rầu như anh chàng giàu có, không phải vì tôi có nhiều sản nghiệp, nhưng vì tôi có nhiều ý riêng quá. Tôi thấy mình giống anh thanh niên giàu có mà Tin Mừng nói đến, nhưng chỉ khác một chút là, tôi không bỏ đi, nhưng tôi tự xét mình để bỏ bớt ý riêng của tôi. Điều tôi hướng đến là Chúa cần phải lớn lên còn tôi thì nhỏ lại.

 Lạy Chúa, đối với con, để nghe được tiếng Chúa đã là khó rồi. Nhưng đến khi nghe biết Chúa nói gì, thì chấp nhận lời mời gọi của Chúa còn khó hơn. Xin cho con đủ can đảm để làm theo Lời Chúa.

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Chọn lựa

18-08-2013
"Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. (Lc 12, 49). Lời này của Chúa Giêsu khiến tôi bâng khuâng ít nhiều. Có phải chăng lửa này là lửa thiêu đốt mọi sự, tàn phá mọi
vật tiếp xúc với nó, hay là, lửa để soi sáng đường đi, lửa để sưởi ấm những nơi băng giá, ... Đang khi đi tìm câu trả lời thì tôi bắt gặp những mẫu chuyện vắn thật hay. Đối với tôi, những mẫu chuyện này phần nào giải thích nổi bâng khuâng trong lòng. 

Khiêm tốn
Sau đại chiến thế chiến lần thứ hai (1939 – 1945), Đức Hồng Y Roncalli (sau này là Đức Thánh Cha Gioan XXIII) được cử làm sứ thần toà thánh tại Pháp. Một hôm, khi ngài định bước vào một thang máy ở Pa-ri, tình cờ gặp một vị Giáo trưởng Do Thái, vị này là đại diện của tất cả các giáo trưởng trông coi những hội đường của Do Thái giáo tại Pháp. Hai người nhường nhau, không ai chịu vào thang máy trước. Cuối cùng, Đức Hồng Y Roncalli, với sự hiền hoà khiêm tốn và bông đùa từng có nơi ngài, đã vỗ trán nói:
- Tôi nhớ ra rồi, Cựu Ước phải đi trước Tân Ước, xin mời ngài vào thang máy trước .
Vị Giáo trưởng kia đành cười và bước vào .

Tôi đã tìm thấy
Một đôi vợ chồng già cãi nhau, không ai nhịn ai, bầu khí thật nặng nề.
Ngày hôm sau, ông cụ chủ động đi bước trước để làm hòa. Nhưng dù ông nói gì, hỏi gì đi nữa, thì bà cụ vẫn im lặng vì còn giận.
Sau cùng, ông cụ bèn mở các hộc tủ, hết hộc này sang hộc khác và lục lọi tìm kiếm. Thấy vậy, bà cụ tò mò hỏi :
- Ông tìm cái gì vậy ?
Ông cụ mỉm cười trả lời :
- Rốt cuộc, tôi cũng đã tìm thấy tiếng nói của bà .
                                                                                                              Nguồn: Thông Reo-sưu tầm

Mỗi người, ai cũng có ngọn lửa của mình, và Chúa Giêsu đã mang lửa của Ngài đến để cho ta sử dụng và thay thế ngọn lửa trong ta. Hàng ngày, tôi phải chọn lựa sử dụng lửa nào. Nếu tôi chọn lựa thái độ sống, hành động với Giêsu thì những điều tôi làm sẽ trở nên lửa có ích, có tác dụng sưởi ấm lòng người, củng cố tình bạn, làm nẩy nở những điều tốt đẹp. Nhưng nếu ngược lại, ngọn lửa ý riêng tôi sẽ thiêu hủy tất cả, hủy hoại tất cả những gì tôi tiếp xúc.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con can đảm chọn lựa hành động vì ich lợi Nước Trời hơn là chọn lựa có ích cho cái tôi của con.




Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Thiên Chúa trong ánh mắt

Theo chuyện cổ tích Nhật Bản, ngày xưa, có một đôi vợ chồng sống rất hạnh phúc bên cạnh một đứa con nhỏ. Người chồng là một hiệp sĩ Samurai, nhưng anh chỉ sống khiêm tốn trong một khu vườn nhỏ ở đồng quê. Người vợ là một người trầm lặng đến độ nhút nhát. Chị không bao giờ muốn ra khỏi nhà.
Một hôm, trong dịp lễ đăng quang của Nhật Hoàng, với tư cách là một hiệp sĩ, người chồng phải về kính
thành đề chào mừng vị vua mới. Sau khi dự buổi lễ triều yết ở hoàng cung, anh ghé ra chợ mua quà cho vợ và con. Quà cho vợ, anh đã chọn một tấm gương soi bằng bạc. Đón nhận món quà, người phụ nữ bỡ ngỡ vô cùng: chị chưa bao giờ nhìn thấy một tấm gương. Chị chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt của mình. Do đó, vừa nhìn thấy mặt mình trong gương, người vợ ngạc nhiên hỏi chồng:
- Người đàn bà này là ai?
Người chồng ồn tồn đáp:
-Mình không đoán được đó là gương mặt kiều diễm của mình sao?
Một thời gian sau, người phụ nữ lâm bệnh nặng. Trước khi chết, bà cầm tay đứa con gái và nói nhỏ:
-Mẹ không còn sống trên mặt đất này nữa. Sáng chiều, con hãy nhìn vào gương này và sẽ thấy mẹ.
Sau khi bà qua đời, sớm tối, lúc nào đứa con gái ngây ngô cũng nhìn vào gương và nói chuyện với chính hình ảnh của nó. Ngày kia, nhìn thấy con mình đang nói chuyện với gương soi, người cha vội tìm hiểu và đứa bé trả lời:
- Ba nhìn kìa, mẹ con không có vẻ mệt mỏi và xanh xao như lúc bị bệnh. Mẹ lúc nào cũng trẻ và cũng mỉm cười với con.
Nghe thế, người đàn ông không cầm được nước mắt, nhưng không muốn nói cho nó biết sự thật, ông nói với nó:
- Nếu con nhìn vào gương để thấy mẹ con, thì ba cũng nhìn vào con để thấy mẹ con.

Sự hồn nhiên chân thật nơi tâm hồn của trẻ em là một hồng ân mà Thiên Chúa đã ban cho con người.
Đó là nguồn cảm hứng cho nhiều học giả: "Bài ca khen ngợi cao cả nhất mà con người có thể nghe thấy được trên thế gian này, đó là tiếng nói thì thầm của tâm hồn con người được phát ra từ lình hồn trẻ thơ." (Yuke), hay là, "trẻ thơ là đóa hoa thuần khiết và ngây thơ của nhân loại" (Nhu Thạch).
Còn Đức Giêsu, Ngài đã nâng trẻ thơ lên tầng nấc cao hơn nữa:
"Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng." (Mt 19,14)

Mỗi khi có dịp ngắm nhìn các bé trai, bé gái chơi đùa, tôi như trút bỏ được gánh nặng công việc thường ngày. Tôi cảm nhận được sự bình an qua những tiếng cười hồn nhiên, hoặc ánh mắt thơ ngây của các bé. Sự ngây thơ hồn nhiên đó đã dạy cho tôi, vì sao tôi  không biết thành thật và hồn nhiên phó thác mọi nỗi âu lo của mình cho Chúa nhỉ?...

Vì trẻ em là quà tặng thật đặc biệt mà Chúa đã ban cho loài người, xin cho con biết, chẳng những con phải bảo vệ những quà tặng ấy, mà còn biết tạo ra những môi trường sống Đức Tin tốt để những hạt mầm ấy được phát triển trên những mảnh đất tốt, như lòng Chúa mong ước




Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Kéo chuông

Thứ sáu, 16-08-2013

Một cha sở ở thị trấn nhỏ miền Trung Tây đã đưa vào lễ cưới một tục lệ có ý nghĩa và đầy thú vị: Khi đôi hôn phối sắp sửa rời thánh đường, cha sở mời họ ra cổng, rồi đề nghị cô dâu kéo chuông. Cô dâu ra sức, hì hục kéo nhiều lần, nhưng cái chuông vẫn chỉ lắc lư nhè nhẹ mà chẳng phát ra tiếng kêu. Cha sở lại đề nghị chú rể phụ sức vào. Cả hai cùng hiệp lực lại kéo, và chuông bắt đầu reo vui.

Lúc ấy, cha sở mới bảo:

- Nhớ mãi nhé! Cuộc sống lứa đôi cũng giống như việc kéo chuông khi cả hai bạn cùng hiệp lực với nhau, công việc sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều!                                                                                                                                           (Trích Những chuyện hay Đông Tây)

Trên đây chỉ đơn giản là một câu chuyện kể, tuy thế qua đó, tôi  rút ra một nhận định là  hạnh phúc của gia đình luôn luôn được xây dựng từ cả 2 phía. Và như thế, cả hai đều phải nổ lực, không thể để một bên thì cố công vun đắp, còn bên kia chỉ biết hưởng thụ. Chắng vậy, Đức Hồng Y Phanxicô Thuận đã khuyên nhủ người trẻ:
"Con hãy suy niệm tiệc cưới Cana. Lúc đầu người ta lo ăn uống, vui chơi, hưởng thụ: nhưng giữa tiệc hết rượu, chỉ còn nước lã. Sau đó, người ta cầu xin Chúa: Ngài đã biến nước thành rượu và rượu sau ngon hơn rượu trước. Con hãy ý thức rằng tự sức riêng mình phương tiên con có giới hạn, tình yêu con khó bền bỉ và gia đình con thiếu an vui. Nhưng có ơn Chúa phù giúp, phương tiện con thêm phong phú, tình yêu con thêm nồng nàn, gia đình con sẽ hạnh phúc. Con hãy luôn nhớ sử dụng đến kho tàng đạo đức ấy giữa gia đình con." (ĐHV 464)

Lời Chúa hôm nay cho thấy, quan hệ gia đình đã được Thiên Chúa yêu thương và tạo dựng từ thuở đời đới.  "Thuở ban đầu, Đấng Tạo Hoá đã làm ra con người có nam có nữ" (Mt 19,4) Và vì yêu thương, Thiên Chúa sẵn sàng trợ giúp những đôi bạn đặt lòng trông cậy nơi Ngài.

Lạy Chúa, xin Chúa trợ giúp các gia đình trẻ, để họ biết chạy đến nương tựa vào Chúa trong việc gìn giữ hạnh phúc và tình yêu trong gia đình.

Tôn kính Đức Maria

Hôm này, 15/08/2013, toàn thể Giáo Hội mừng kính tín điều Đức Mẹ Hồn Xác về Trời. Danh xưng Mẹ Maria nhắc tôi nhớ đến câu chuyện cảm động sau đây:

Trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, một trung uý người Pháp kể lại câu chuyện mà anh là người chứng kiến:
Lúc ấy, tôi bị thương ở bắp đùi, đang nằm chờ mấy người khiêng băng ca đến. Nằm bên cạnh tôi, là một người lính thuộc hạ của tôi, đang bị thương rất nặng ở đầu. Anh ta khó nhọc, rút từ từ trong áo ra một cây Thánh Giá nhỏ bằng bạc và bắt đầu thều thào đọc bằng tiếng La tinh: Ave Maria... (Kính mừng Maria ...)
Bất chợt, có một giọng nói khác, gần kề bên, tiếp lời: "Sancta Maria Dei..." (Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời...). Anh lính này gắng gượng nhìn lại và thấy một lính Đức cũng đang trong cơn nguy tử. Người lính của chúng ta giơ tay ra trao cho anh lính Đức cây Thánh Giá. Với niềm tôn kính và sốt mến, anh lính Đức hôn và ôm cây Thánh Giá vào lòng. Anh lính Đức trao trả cây Thánh Giá, cả hai thương binh sắp chết nắm lấy tay nhau. Một người nói:
- Chúng ta có thể chết trong an bình. Chúng ta đã làm xong bổn phận của mình.
Người kia đáp lại:
- Chúng ta sẽ đi đến một đất nước, ở đó không hề có hận thù...
                                                                                                                                                                                                         (Trích những chuyện hay Đông Tây)
Trước đó ít phút, 2 nạn nhân của cuộc chiến, còn sống ở hai bờ đối nghịch nhau.  Họ đau đớn và khắc khoải trước ngưỡng cửa sự chết. Tâm hồn họ tan nát đau khổ cùng cực Nhưng, kể từ khi một người cất lên lời Kính mừng Maria ..., thì họ đã tìm thấy điểm chung cho khát vọng lớn lao nhất của con người: Bình an. Nhờ danh xưng Maria, giờ đây, họ bỗng gần gũi nhau hơn. Trong thoáng chốc, danh xưng Maria đã xua đuổi lòng hận thù và mang lại tình bạn gắn bó. Họ tìm thấy sự cảm thông và hiệp nhất và nhận ra cội nguồn của tâm linh khi cùng tôn kính Thánh giá bằng bạc. Nhờ Mẹ mà ranh giới của sự thù hận, của bạo lực, của chiến tranh đã bị xóa bỏ. Và giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa sự chết, 2 con người thù nghịch thanh thản nắm tay nhau như những người bạn thân sẵn sàng để về một nơi không hề có hận thù.

Tôi tín rằng điều lạ lùng này không chỉ xảy 1 lần ở câu chuyện này. Nhưng đó đây khắp thế giới, trong xã hội đầy nhun nhúc người với biết bao những nghiệt ngã, danh xưng Mẹ Maria vẫn đang trợ giúp những ai biết chạy đến với Mẹ, cất tiếng xin Mẹ nâng đỡ hộ phù. Mẹ Maria vẫn đang thông chuyển Hồng ân của Chúa để giúp con người tìm gặp Đấng là Bình An thật.
Tôi tin như thế chỉ đơn giản là hàng thế kỷ qua, lời kinh Magnificat vẫn luôn đúng:
"Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.
Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn !" (Lc 1, 48-49)

Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa đã ban cho con một Đấng Trung gian tuyệt vời là Mẹ Maria.
Con biết đối với Mẹ Maria, Mẹ không hề có ranh giới hay phân biệt thánh thiện hay tội lỗi, giàu nghèo, màu da, chính kiến, ... Mẹ đón nhận tất cả, trợ giúp tất cả, phù hộ tất cả những ai đặt lòng tin cậy nơi Mẹ. Với một Đấng Trung gian như thế, thì con ao ước được luôn bắt chước hai tiếng "Xin Vâng" như Mẹ đã thưa với Sứ thần khi xưa.