Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Lời nguyện đầu tuần

Thứ hai, ngày 30-09-2013

Khi ấy, các mộn đệ nghĩ ngợi trong lòng rằng ai trong các ông sẽ là người cao trọng nhất. Chúa
Giêsu thấu biết tư tưởng trong lòng các ông, Người liền dẫn một trẻ nhỏ tới, để đứng bên cạnh Người, và bảo các ông rằng: "Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy: mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Đấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất". 
(Lc 9, 46-48)

Lạy Chúa, một tuần lễ mới đang mở ra cho con. Xin cho con biết đem an hoà vào những nơi tranh chấp, và làm cho đời sống con biểu lộ phản ánh lòng từ bi của Chúa. Xin giúp con biết yêu thương và thể hiện tình yêu đó bằng đời sống của chính con.

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Chân dung Chúa Kitô

Chiara Lucbich, lúc ấy là một cô gái trẻ, vừa tròn 18 tuổi. Một lần nọ, mẹ cô sai cô đi mua sữa cho em. Trên
đường đi, cô cảm thấy tiếng Chúa gọi cô đến hoạt động bác ái giữa những người cùng khổ. Năm 1943, Chiara Lubich đã bắt đầu vẽ lại chân dung Chúa Kitô bằng việc khởi xướng phong trào Focolare với lý tưởng "Hiệp nhất tất cả mọi thành phần của Nhiệm Thể Chúa Kitô". Cô quyết tâm hoạ lại chân dung Chúa Giêsu bằng cách sống 3 lời khuyên Phúc Âm: Khiết tịnh, khó nghèo và Vâng phục. Trong thế chiến thứ 2, cô bám lại Trento để phục vụ cho các bệnh nhân trong chiến tranh, nhất là những người bị bỏ rơi, bị đời xua đuổi...  Cô đã nhìn thấy Chúa nơi tha nhân và đã dùng cuộc đời mình để khắc hoạ lại những gì cô cảm nhận để mọi người cùng chiêm ngưỡng. Chân dung Đức Kitô mà cô thực hiện đã chinh phục nhiều thanh niên, thiếu nữ có lòng yêu mến sự thật. Và vì thế, ngày nay, phong trào Focolare đã phát triển khắp nơi trên thế giới.

Camillo Lellis (1550-1614), thuở thiếu thời, là một quân nhân. Anh chỉ biết ăn chơi đua đòi phóng đãng. Anh
sống sa đoạ đến nỗi phải vào bệnh viện để chữa trị. Tại đây, những đau đớn của chính bản thân cộng thêm những rên siết của những bệnh nhân chung quanh, đã làm anh xúc động sâu xa. Anh đã đi đến quyết định sửa đổi đời sống. Sau khi hồi tâm trở về, Camillo bắt đầu công việc tạc ảnh tượng Chúa Giêsu bằng chính sự tự nguyện giúp việc tại bệnh viện và xin gia nhập dòng Phanxicô. Cảm nghiệm sâu xa về điều Chúa Giêsu đã nói: Khi Ta đau yếu, các con đã thăm viếng Ta, nên sau khi thụ phong linh mục, ngài đã lập một Dòng tu chuyên chăm sóc cho những bệnh nhân nghèo khổ. Dòng ấy có lời khấn thứ tư là phải hoàn toàn dấn thân cho bệnh nhân bất chấp bệnh truyền nhiễm. Về sau, mắc dù bị chứng nhức đầu, lở loét bao tử hành hạ, nhưng ngài vẫn vui vẻ chăm sóc bệnh nhân. Ngài bình thản chịu đựng mọi tủi nhục khổ đau và thường nói: "Tôi hằng ao ước có một trái tim rộng lớn như thế giới để bao phủ thế giới bằng ngọn lửa của lòng bác ái đang bốc cháy trong tôi."
(Nguồn: Người lữ hành trên đường hy vọng)

Người lại hỏi các ông rằng: "Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" (Lc 9,20)

Lạy Chúa, mỗi người chúng con, dù muốn hay không, đều đang khắc hoạ lại hình ảnh của Chúa bằng đời sống của chúng con. Xin Chúa giúp chúng con biết sử dụng thời giờ, khả năng, sức lực một cách ích lợi nhất cho Nước Chúa và cho anh em. 

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Được sai đi trong thế giới @

Đoạn Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. (Lc 9, 2)

Trong một cuộc họp mặt của giới trẻ ở nước Anh. Các thanh niên nam nữ từ nhiều quốc gia đến bàn bạc
thảo luận phương thế để "Tin Mừng" của Đức Kitô được phổ biến khắp nơi. Họ nói về việc rao giảng bằng những phương tiện in ấn và truyền thông điện tử, bằng các cuốn sách nhỏ và bằng các bài giảng trên đài phát thanh. Họ nói về các băng hình video, ...
Kế đó, một cô gái đến từ Trung Phi phát biểu. Cô nói: "Khi chúng tôi muốn đem sứ điệp của Đức Kitô đến một ngôi làng, chúng tôi không cần gửi đến họ những nhà thuyết giảng hoặc sách vở. Chúng ta chọn một gia đình Kitô giáo tốt lành đến sống trong làng. Gương sáng của những Kitô hữu này sẽ làm thay đổi ngôi làng".

Tôi nhận ra điều thiết thực của Kitô giáo là ở chỗ này. Tôi được sai đi loan báo Tin Mừng và cách thức loan báo chính là "sống" niềm tin mình đã lãnh nhận. Sống niềm tin trong chính bổn phận hàng ngày của tôi, chứ không phải chỉ "nói" huyên thuyên những điều tôi hiểu biết. Đối với tôi, đó là một lời mời gọi thật sự. Có như thế thì tôi mới làm cho Thiên Chúa trở nên hữu hình đối với những ai mà tôi tiếp xúc. Có như thể thì tôi mới nói được rằng Thiên Chúa đang sống giữa anh em.

Lạy Chúa, con nói về Tin Mừng của Chúa thì lưu loát, thì mạnh dạn lắm. Nhưng con lại lúng túng, lại toan tính trong những quan hệ cư xử đời thường. Con chưa dám chịu thua thiệt vì Tin Mừng để anh em được "chữa lành".  Xin giúp con thánh hoá bổn phận của con. Xin giúp con thánh hoá người khác nhờ bổn phận của con và thánh hoá chính mình con trong bổn phận hàng ngày.

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Được làm con Chúa thì có gì là hay?

Đức Giêsu trả lời với họ rằng: "Mẹ và anh em Ta là những người nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành". (Lc 8, 21)

Điều kiện để được nhận là người nhà của Đấng quyền năng của vũ trụ này chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Nếu thế thì hạnh phúc đời tôi giản đơn hơn tôi tưởng. Mà thật sự chỉ đơn giản như vậy mà thôi!



Lạy Cha là Đấng Tạo Hóa nhân từ,
xin cho chúng con thấy
sự hiện diện của Cha
trong vũ trụ vô cùng lớn,
trong những hạt tử vô cùng nhỏ,
và trong bộ óc vô cùng phức tạp của con người.






Cha từ ái biết bao
khi ban cho chúng con một thế giới đầy màu sắc.
Màu xanh của cỏ non, màu hồng của trái chín,
màu vàng mặt trời xế chiều.



Cha từ ái biết bao
khi ban cho chúng con
một thế giới đầy âm thanh.
Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót véo von,
tiếng gió rì rào qua kẽ lá.








Cha từ ái biết bao khi ban cho chúng con 
một thế giới đầy hương thơm.
Hương của đồng lúa mới, của hoa bưởi, hoa cau,
Hương thơm của nắng xuân dìu dịu.






Chúng con ca ngợi đôi tay khéo léo của Cha
khi tạo nên sự trong ngần ngời sáng 
của viên ngọc,
sự lộng lẫy phong phú của muôn loài hoa lan,
sự rực rỡ hài hòa nơi đôi cánh của loài bướm,
và nhất là sự đẹp đẻ cao cả nơi con người.
Dưới lòng đất, trên núi cao,
giữa biển sâu, trong rừng vắng,
chỗ nào chúng con cũng thấy bóng dánh Cha.





Xin cho chúng con biết chung sống với thiên nhiên nàynhư một người bạn, một quà tặng Cha ban, biết giữ gìn ngôi nhà trái đất để nó khỏi hư hỏng, cạn kiệt, và biết chia sẻ cho nhau bao tài nguyên còn tiềm ẩn.
Ước gì đến ngày cả trái đất, cả vũ trụ này
và muôn loài Cha đã dựng nên được cùng với cả nhân loại chúng con vui hưởng tự do và vinh quang trong Nước Chúa. Amen
(Rabbouni)



Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

... Ai có sẽ được cho thêm

"Vậy hãy để ý tới cách thức anh em nghe. Vì ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái họ tưởng là có, cũng sẽ bị lấy mất." (Lc 8, 18)

Tôi cảm thấy khó hiểu về cách nói ẩn dụ này của Chúa Giêsu. Nhưng một câu chuyện nhỏ đã giúp tôi hiểu ra vấn đề:

Thánh Gioan Maria Vianney được làm linh mục nhờ phép "chuẩn". Vì tuy học hành kém cỏi, đầu óc mù tịt, nhưng nhờ có lòng đạo đức và sự bền chí mà ngài mới được thụ phong linh mục. Khi đã làm linh mục, Chúa đã ban cho ngài lắm ơn đặc biệt để cứu các linh hồn cho đến nỗi một lần kia, quỷ Satan đã nói với ngài: "Nếu trên thế giới có hai đứa như mày thì bọn tao đành phải thất nghiệp". Nhưng dù vậy, ngài vẫn không ỷ lại vào ơn thánh. Cứ mỗi sáng thứ hai, ngài mang giấy bút lên phòng thánh để dọn bài giảng Chúa nhật sắp tới. Sau này, người ta còn giữ lại được một tủ sách khá lớn của ngài.

Phải chăng khi xưa, cha thánh Vianney đã không có các khả năng cần thiết để làm linh mục. Nhưng mặt khác, ngài lại "" lòng sốt mến đặc biệt. Ngài "" lòng khiêm tốn và bền chí phó thác hành trình của mình cho Chúa. Nhờ vậy, Chúa đã "cho thêm" ngài những hồng ân thật đặc biệt.
Về sau, ngài đã được phong hiển thánh và còn là bổn mạng của các cha xứ mới đáng nể chứ. Suy nghĩ đến đây, tôi bỗng nhớ lại lời kinh Magnificat: "...Chúa đã cho người đói khó no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không."

Lạy Chúa, con có khả năng làm nhiều việc, có tài ăn nói. Con có kiến thức, học xa trông rộng, con đạt được nhiều thành công ở đời, ... Nhưng tất cả những điều ấy mà thiếu lòng yêu mến Chúa, thiếu sự khiêm tốn và phó thác thì nó chỉ phục vụ cho bản thân con mà thôi. Xin cho con biết dùng những khả năng của con để sinh ích lợi cho Nước Chúa.

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Anh hãy theo Tôi

... Ngày ấy, cuộc sống của tôi càng náo-nhiệt vội-vã, đong đầy tham-vọng bao nhiêu thì mặc khải Thiên
Chúa tỏ lộ cho tôi càng nhẹ-nhàng, chậm-rãi và tinh-vi bấy nhiêu. Cái trái nghịch quá rõ ràng này làm tôi ngỡ
 ngàng kinh ngạc khi đọc lại các biến cố từng diễn ra trong cuộc đời tôi.
Hồi ấy, Thiên Chúa  không là gì cũng chả là ai hết, mặc dầu tôi đã ”làm đủ mọi sự” - như người ta nói - đó là: học giáo lý, lãnh các bí tích và tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật cũng như các ngày Lễ Buộc. Cuộc sống đạo đức thân thương này bị tản-mác bị phân-phối và rồi tôi dẹp nó qua một bên, xét vì nó không mang lại cho tôi lợi ích nào cũng không có gì hấp dẫn đáng chú ý. Trong khi đó cuộc sống do chính tôi xây dựng mới đáng kể. Nó là thành công và là sự nghiệp sáng chói! Tôi thoải mái trong công ăn việc làm và mọi sự diễn tiến tốt đẹp.
Thế rồi đùng một cái, vào năm 40 tuổi, tôi bị bế-tắc trong nghề nghiệp vì lâm vào tình cảnh rắc-rối. Tôi bèn quyết định thoát ra thảm trạng và bẻ gãy cái chu kỳ làm việc quá mệt mỏi. Có lẽ vẫn còn bị ám ảnh bởi các thành tích nên tôi lao mình vào cuộc hành trình đi bộ tiến về Santiago de Compostella bên nước Tây-ban-nha. Lộ trình của nó tôi biết quá rõ nên hăng hái lên đường một mình với chiếc balô mang trên lưng. Tôi ý thức mình phải đặt lại vấn đề, phải suy tư về các điểm chính yếu trong cuộc đời tôi và đặt hành lý xuống.
Trên đường đi vạn dặm tôi khám phá ra hành trình chính là gặp gỡ. Cuộc đời chính là mối quan hệ là các giao tế. Tôi gặp gỡ và quen biết đủ thứ hạng người với ánh nhìn cởi mở và khoan dung. Ngày 11 tháng 8 lễ thánh nữ Clara tôi bước vào một tu viện tiếp đón khách hành hương và tôi tham dự Thánh Lễ. Tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Vì sao và bởi ai? Tôi không biết! Tôi chỉ biết rằng trong thoáng giây tôi bỗng bồi hồi nhớ lại các chặng đường quá khứ. Và điều này gây lợi ích lớn lao cho tôi. Nó trở thành chuyện không thể cưỡng lại được. Từ từ, tôi làm một nối kết ở mỗi cuộc gặp gỡ trên đường đi, giữa mỗi một người tôi gặp và .. Thiên Chúa. Và tôi ngạc nhiên reo lên: Và nếu Thiên Chúa  là mối giao hảo?

Chính trong cuộc tĩnh tâm mà sau khi kết thúc lộ trình hành hương mà tôi khám phá ra Thiên Chúa là Tình Yêu! Tôi tiếp nhận, tôi sống và tôi khao khát thứ tình yêu này, Tình Yêu đến từ Thiên Chúa! Tôi bỗng nồng nhiệt ao ước lãnh bí tích rửa tội. Nhưng tôi đã được rửa tội rồi mà! Vậy là tôi ý thức rằng chỉ khi nào tôi mở rộng lòng tiếp rước Thiên Chúa thì Ngài mới đưa tôi vượt qua cõi chết và bước vào sự sống.

Một ngày kia, khi nghe trình thuật Phúc Âm trong đó Đức Chúa Giêsu nói cùng người thanh niên giàu có: ”Hãy đến và theo Thầy”, thì tận nơi sâu kín của lòng mình, tôi bỗng thưa lên lời đáp lớn lao: ”Vâng, con xin đến!”

Thế thì điều gì đã thay đổi trong cuộc đời tôi kể từ ngày ấy? Thưa là Tất Cả và là không gì hết. Nghĩa là, tôi vẫn nguyên vẹn là chính tôi với những yếu đuối và hạn hẹp, nhưng tôi sống động. Tôi giữ lòng tin tưởng, dưới cái nhìn của Thiên Chúa, mà tôi tiếp nhận và đến phiên mình, tôi có thể trao lại cho người khác. Nơi nghề nghiệp, tôi giao tế với tha nhân bằng tình yêu và sự tin cậy. Tôi tin tưởng trong gặp gỡ và quan hệ với người bạn đời. Tôi tin tưởng trong giáo xứ nơi tôi gia nhập nhóm tháp tùng các tân dự tòng chuẩn bị lãnh bí tích Rửa Tội. Tôi tin tưởng trong đời sống thường nhật khi tôi tiếp nhận sự sống như món quà và lãnh nhận hết ơn lành này sang ơn lành khác.

(Chứng từ của bà Claire-Emmanuelle, 46 tuổi người Pháp, sống tại thủ đô Paris. Bà là huấn luyện viên chuyên nghiệp).

... ”Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ, biết cả khi con đứng con ngồi. Con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa, đi lại hay nghỉ ngơi, Chúa đều xem xét, mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả. Miệng lưỡi con chưa thốt nên lời, thì lạy Chúa, Ngài đã am tường hết. Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con. Kỳ diệu thay, trí thức siêu phàm, quá cao vời, con chẳng sao vươn tới! Đi mãi đâu cho thoát thần trí Ngài, lẩn nơi nào cho khuất được Thánh Nhan? Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài. Dù chấp cánh bay từ phía hừng đông xuất hiện, đến ở nơi chân trời góc biển phương tây, tại đó cũng tay Ngài đưa dẫn, cánh tay hùng mạnh giữ lấy con. Con tự nhủ: ”Ước gì bóng tối bao phủ tôi và ánh sáng quanh tôi thành đêm tối!” Nhưng đối với Ngài, tối tăm chẳng có chi mù mịt, và đêm đen sáng tỏ như ban ngày, bóng tối và ánh sáng cũng như nhau. Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con. Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng, công trình Ngài xiết bao kỳ diệu!”(Thánh Vịnh 139(138) 1-14).
Nguồn: (”Prier”, l'aventure spirituelle, N.353, Juillet-Aout 2013, trang 7)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Bỏ nơi ấy, Đức Giêsu đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Mátthêu đang ngồi tại trạm. Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi!" Ông đứng dậy đi theo Người. (Mt 9,9)

Lạy Chúa, con đã gặp Chúa nhiều lần. Con nghe tiếng Chúa gọi con nơi những bất toàn của anh em, Chúa gọi con ngang qua những hoàn cảnh khốn khó mà con biết, ... nhưng con đã không đứng dậy để theo Ngài. Lạy Chúa, xin hãy nhẫn nại với sự ương lười của con và xin ban thêm can đảm và sức mạnh để con vượt qua sự yếu đuối này của chính con.

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Chúng ta làm gì sau khi gặp Chúa?

Khi ấy, Chúa rảo qua các thành thị và xóm làng, giảng dạy và loan báo Tin Mừng nước Thiên Chúa. Có nhóm Mười Hai cùng đi với Người, cũng có cả mấy người phụ nữ đã được chữa khỏi tà thần và bệnh tật: là bà Maria cũng gọi là Mađalêna, người đã được trừ khỏi bảy quỷ ám, bà Gioanna vợ của Chusa, viên quản lý của Hêrôđê, bà Susanna và nhiều bà khác; những bà này đã lấy của cải mình mà giúp Người.(Lc 8, 1-3)

Đoạn Tin Mừng này khiến tôi suy nghĩ về việc những "quý bà" có đẳng cấp cao trong xã hội như bà
Gioanna, vợ quản lý của Hêrôđê lại đi chung với một "quái" bà đã từng bị bảy quỷ nhập như bà Maria Mađalêna được nhỉ? Đã vậy thì chớ, các bà còn đem tài sản của mình để trợ giúp công cuộc rao giảng của Chúa?
Phải chăng là, tình yêu nhiệm mầu và quyền năng nơi Chúa Giêsu đã cảm hóa và giúp các bà đã tìm thấy một kho tàng lớn lao ẩn chứa trong đó: Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Điều đó đã khiến các bà bỏ lại sau lưng tất cả những khác biệt về địa vị, đẳng cấp, giàu nghèo, ... để xem nhau như chị em và cùng theo Chúa trên con đường rao giảng. Tôi tự nhủ, có lẽ điều này đúng khi tôi xem lại lịch sử của Giáo hội. Hàng bao con người đã nhận ra Tình yêu nhiệm mầu này và quả cảm cho đi như câu chuyện của ông thương gia Vath sau đây:

Vath là một thương gia người Đức, nhưng làm ăn buôn bán ở Thượng Hải. Đang khi công việc kinh doanh phát triển mạnh mẽ, thì ông nhận ra tiếng Chúa gọi mình. Vath đã xin vào chủng viện Bernađô dành cho những người tu muộn tại Roma. Sau khi thụ phong linh mục, ông trở lại Trung Quốc để phục vụ tầng lớp dân nghèo tại đây.

Phương pháp hoạt động của cha là thành lập Caritas (Hội Bác Ái cứu trợ Công giáo) với những lớp túc văn hóa, những thư viện, trường dạy nghề, trường kỹ thuật, quán cơm bình dân, lưu xá rẻ tiền cho sinh viên học sinh, hoặc công nhân, ... Và chỉ sau một thời gian, công việc này đã trở thành mô phạm cho các Caritas trên thế giới, nhờ tài kinh doanh của cha Vath được đem ra khai thác đúng chỗ và triệt để. Có điều là giờ đây ngài không kinh doanh cho bản thân, mà là cho các người nghèo để giúp họ và gia đình họ thăng tiến hơn lên.
(Nguồn: Người lữ hành trên đường hy vọng)

Lạy Chúa, con xin dâng lên Chúa những khả năng nhỏ bé của con. Để trong tay Chúa, con sẽ trở nên khí cụ hữu ích Nước Chúa và cho anh em.