Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Sống đạo đích thực

Một chiều đông lạnh lẽo, triêt gia Thomas Carlyle đang ngồi trước lò sưởi trong phòng khách. Cửa mở, cha
xứ mới của giáo xứ bước vào. Sau mấy câu chào hỏi xã giao, cha xứ hỏi:
- Theo ông, lúc này giáo xứ mình cần cái gì nhất?
Không chút ngập ngừng, triết gia đáp ngay:
- Cái mà giáo xứ cần nhất lúc này, đó là người ta cần nhận biết một Thiên Chúa không phải chỉ trong lý thuyết.

Thầy Giêsu khi xưa đã hòa mình chia sẻ kiếp người cùng khổ, nâng đỡ ủi an họ. Thầy Giêsu đi đến đâu cũng mang lại bình an và hạnh phúc cho mọi người. Còn tôi, đi theo thầy Giêsu nhưng chỉ thích lý sự, thích "bàn", thích "tám" hơn là nhúng tay vào làm một việc lành cụ thể nào đó. Ý nghĩ này làm cho tôi thắm thía Lời Chúa hôm nay: Và Người bảo họ rằng: "Con Người làm chủ cả ngày Sabbat" (Lc 6, 5)

Lạy Chúa Giêsu, việc sống đạo của con thường chỉ dừng lại ở việc "thuyết giảng" cho người khác nghe. Con quá câu nệ và vướng bận vào những lời tuyên xưng mạnh mẽ mà quên đi rằng việc sống đạo hệ tại ở những gì con đã làm chớ không phải những gì con tuyên xưng ngoài môi miệng. Xin cho con biết sống những gì con tuyên xưng ra.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Gaston Courtois và phong trào Hùng tâm dũng chí

Sau chiến tranh thế giới lần thứ 2, thanh thiếu niên ở các nước Châu Âu, nhất là Pháp, cảm thấy thể chất tâm 
lý tan nát rã rời. Rất nhiều em phải thất lạc gia đình, không biết đi về đâu; em khác lại mất cha, chết mẹ; có em lại phải bệnh hoạn tàn tật, lang thang khắp nơi, tụ tập lại thành từng bè, từng lũ, chia nhau đi cướp bóc,
đánh đập, chơi bời phóng đãng. 
Chính quyền đã cố gắng phục hồi kinh tế, cải tạo xã hội. Nhưng cho ăn, cho mặc đâu phải  là đủ. Các em còn cần tình thương, cần lý tưởng để xây dựng cuộc đời mới. Linh mục Gaston Courtois, người Pháp đã dấn thân vào công việc ấy. 
Theo gương thánh Gioan Bosco, ngài săn sóc các em, yêu thương các em, hướng dẫn các em trong nhiều buổi sinh hoạt thoải mái, hùng mạnh. Ngài cũng khuấy động lên trong hàng ngũ những người có trách nhiệm ý thức về sự sa sút của giới trẻ. Họ cộng tác với ngài.
Thế rồi hàng vạn thanh thiếu niên đã tìm lại được tuổi xuân, niềm hy vọng lại bừng sáng, lý tưởng sống lại hiện rõ ra. Phong trào "Hùng tâm dũng chí" ra đời và chẳng mấy chốc lan rộng khắp năm châu.
Vừa hoà mình với các em, cha Gaston Courtois vừa thức khuya dậy sớm để viết sách báo hướng dẫn giới trẻ. Trước nhỏ sau lớn. Nhà in Fleurus ra đời giữa lòng thủ đô Paris và ngày càng phát triển mạnh.
Cha Gaston Courtois được mời tham gia nhiều tổ chức quốc tế đặc trách thanh thiếu niên. Về sau, ngài được gọi sang phục vụ bên cạnh Toà Thánh. Dù đã lớn tuổi nhưng Chúa nhật nào người ta cũng thấy ngài đi sinh hoạt với nhóm thanh thiếu niên ở Roma, vẫn tươi vui hăng hái như thuở nào. Thanh thiếu niên sung sướng vây quanh ngài, cởi mở tâm sự với ngài. Chúng biết quả tim ngài hằng yêu mến chúng, vì cả cuộc đời ngài đã hiến trọn cho chúng. 
Con phải hiện diện trên đường hy vọng để dâng hiến và mời gọi kẻ khác dâng hiến, đó là cách con phục vụ họ tốt đẹp hơn cả; con giúp họ nên giống hình ảnh Thiên Chúa trong Đức Kitô.
Con gặp trăm ngàn thanh thiếu niên, lay lất trên đường, không lối thoát. Họ bàn tán bất tận về mộng xây dựng một xã hội mới, một con người mới, nhưng họ đã gặp xì ke, bạo động, truỵ lạc, dối trá, chán nản, ... Họ cần con, họ kêu con: tiếng kêu của người chết đuối, tiếng van của người ngộp thở.  (Người lữ hành trên đường hy vọng 26.3)

"Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng". (Lc4, 18-19)

Lạy Chúa, lời kêu mời dấn thân giúp đỡ tha nhân của Chúa vẫn luôn sống động trong mọi thời đại. Xin cho con biết sử dụng thật hữu ích những giây phút trong đời để sinh ích lợi cho anh em đồng loại, và để con nên giống Chúa hơn.

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Sống bác ái

Một lần nọ, có một thanh niên chịu đau khổ khủng khiếp trong lửa hoả ngục. Anh cầu xin Thiên Chúa cứu anh ra khỏi cực hình. Thiên Chúa động lòng thương, Ngài hỏi các thiên thần xem anh có làm việc gì tốt ở trần gian không. Một thiên thần đi tìm hiểu lý lịch anh ta trên một máy vi tính khổng lồ trên thiên đàng và báo cáo rằng anh ta đã chia sẻ một vài cọng rau giống như những lá hành, cho những người láng giềng nghèo của anh
ta.
"Cũng được". Thiên Chúa ra lệnh, "Hãy làm một sợi dây bằng lá hành và thả xuống cho anh ta". Vậy, thiên thần làm theo lệnh Thiên Chúa và thòng sợi dây xuống cho anh ta. Anh thanh niên hớn hở nắm lấy sợi dây hành để thiên thần kéo anh lên khỏi lò lửa. Khi những người bạn thấy anh được kéo lên, họ nhào đến và như một bầy đỉa, họ nắm chật lấy chân anh. Trọng lượng trở nên quá nặng đối với sợi dây hành, nên nó đã đứt khi đi lên được nửa đường. Anh chàng tội nghiệp, anh không thể cứu chính mình và anh em đồng bạn bởi vì anh có quá ít việc lành khi còn ở trên trần gian.

1. "Tôi không làm việc bác ái được vì tôi không có tiền! Chỉ có tiền mới bác ái sao? - Bác ái của nụ cười, bác ái của bắt tay, bác ái của thông cảm, bác ái của thăm viếng, bác ái của cầu nguyện. (ĐHV 741)
2. Người ta không cần của con! Người ta không cần con cho, bằng cần con hiểu họ, thương họ! (ĐHV 743)
3. Sự lầm lạc lớn nhất là không biết những người khác là Chúa Kitô. Có nhiều người tận thế mới vỡ lẽ! (ĐHV 769)

"Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc : vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại." (Mt 14, 13-14)

Lạy Chúa Giêsu, thực thi đức bác ái phải bắt nguồn từ lòng yêu mến chân thành đối với anh em. Xin giúp con tránh xa các loại bác ái giả hiệu, bác ái vì danh, vì lợi. Xin cho con luôn sẵn sàng giúp đỡ tha nhân vì họ là hình ảnh của Chúa và cũng là anh em của con.




Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Tự ti mà làm gì?

Thánh Gioan Maria Vianney, lúc còn là chủng sinh, học rất chậm. Ngày kia, một giáo sư thần học, thừa lệnh Đức Giám mục đến khảo sát Vianney xem có đủ khả năng học vấn để tiến tới chức linh mục không?
Vianney không thể trả lời một câu hỏi nào của vị giáo sư.
Nổi nóng, vị giáo sư đập bàn, nói:
- Vianney, anh dốt đặc như con lừa! Với một con lừa như anh, Giáo hội hy vọng làm nên trò trống gì?
Vianney khiêm tốn, bình tĩnh trả lời:
- Thưa thầy, ngày xưa Samson chỉ dùng một cái hàm con lừa mà đánh bại cả 3.000 quân Philitinh. Vậy với cả một con lừa này, Thiên Chúa không làm được việc gì sao?

Chúa ban cho mỗi người có một kỹ năng riêng biệt, có tài năng hay không, không phải là điều quan trọng.
Điều tệ hại là tôi cứ luôn nhìn ngó sang người bên cạnh với ánh mắt tự ti về chính khả năng của mình. Phải chi tôi thế này... phải chi tôi được thế kia... Tôi có một khả năng thấp kém, đó là cơ hội để tôi trãi lòng ra, khiêm tốn trao phần vốn bé nhỏ cỏn con ấy vào tay Đấng "có thể làm mọi sự". Thiên Chúa là một ông chủ ngân hàng, luôn sẵn sàng đón nhận những khoản gửi tài năng thấp kém nhưng có đầy nhiệt tâm, nhiệt huyết. Ngài yêu thích thực hiện những điểu kỳ diệu nơi nhưng người chẳng có lấy một chút khả năng kỳ diệu nào cả, như thánh Gioan Maria Vianney chẳng hạn. Và còn đó, hàng bao điều kỳ diệu mà Chúa đã thực hiện trên những con người tầm thường, hết sức tầm thường trong Giáo hội. Tôi còn nằm lòng câu nói của Đức Gioan XXIII: "Hãy thực hiện những việc tầm thường một cách phi thường". Câu nói này đã ủi tôi rất nhiều.

Do vậy, tôi tự nhủ nếu nói với Thiên Chúa như thế này thì quả là hết thuốc chữa: ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’" (Mt 25, 24-25)
"Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi." (Mt 25, 29)

Lạy Chúa Giêsu, con tin rằng Chúa đã Đấng thấu suốt mọi sự, Chúa thông hiểu sự hạn hẹp, sự bất toàn nơi con và Chúa cũng thấu hiểu lòng yêu mến muốn thực hiện Lời Chúa nơi con. Con xác tín rằng những hạn chế năng lực mà Chúa đã ban là để con có cơ hội đến gần Chúa, gắn bó với Chúa hơn. Đó là cơ hội để con có thể tâm tình, vòi vĩnh với Chúa như đứa bé nũng nịu với cha mẹ để xin quà. Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa về những hạn chế năng lực mà Chúa đã ban.

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Tỉnh thức là nhìn lại mình.

Một lần nọ, một tay nghiện cờ bạc lâu năm nói: "Tôi sẽ làm bất cứ việc gì, kể cả ghê gớm nhất, miễn là tôi có
thể nhìn thấy kết quả xổ số cá ngựa trước ngày đua 1 tuần. Tôi sẽ trở thành người giàu nhất thế gian."

Mong được, ước thấy. Một sứ thần đến trước cửa nhà và trao cho ông một tờ báo được phát hành trước 1 tuần. Bị kích động, ông lật ngay trang báo ghi kết quả xổ số. Trước mắt ông là các con số trúng như đang nhảy múa. Nếu mua hết các số đó, ông có thể thắng lớn, thắng rất lớn là đàng khác.

Gấp trang báo lại, đầu óc miên man, say sưa với bao hình ảnh huy hoàng sau khi trúng số, thì bổng tim ông thắt lại. Vì trước mặt ông, là trang Cáo phó, tên và hình ông được đăng tải với hàng tít thật bắt mắt. Ngày ông trúng số thì cũng chính là ngày ông từ giả cõi đời này!
Một âm thanh nhỏ vang lên, vừa đủ đánh thức ông ta: 'Ta bảo thật các ngươi, ta không biết các ngươi'. Vậy hãy tỉnh thức, vì các con không biết ngày nào, giờ nào". (Mt 25, 12)

Mỗi ngày trôi qua, tôi làm các việc của Chúa giao, nhưng mục đích sau cùng tôi muốn đạt đến có phải là cho Chúa hay không thì còn phải xét lại. Thường khi tôi chỉ muốn "Danh con cả sáng và nước con trị đến" mà thôi, khi đó tôi đang ngủ sâu lắm rồi.

Lạy Chúa, xin giúp con biết tỉnh thức từ nội tâm, chứ không phải ngoài môi miệng. Tỉnh thức để nhận ra Chúa đang đến ngang qua anh em con, tỉnh thức để nhận ra Chúa nơi các biến cố, sự kiện xảy đến với con.

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Những khoảng lặng trong cuộc đời của mẹ

‘Anh về mà xem... Mẹ anh phiền thật!’
(Nhân mùa Vu Lan 2013, xin gởi đến tất cả những ai còn hay đã không còn Mẹ)

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.
- Uhm, mẹ anh phiền thật... Bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh
sẽ giải quyết nha em.
Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình...
- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây.
Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.
- Em vào đây.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng. Khép hờ cửa, anh lấy 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ xuống, anh nhìn cô mỉm cười.
- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé. Còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào. Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ nhưng chẳng hề dính tí bụi nào. Cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.

- Em thấy không, đây là tấm hình mà dì anh đã chụp lúc anh sinh ra. Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu lắm em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi “Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh,” mẹ anh phiền thật đó...

Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bổng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.

- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng “Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt.” Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không
anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật...

Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả...
- Còn nữa đây này - Anh lại lôi ra 1 tấm khác - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó.” Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ?...
Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại. Bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi...
- Ba anh còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ thì nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc “Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin.” Mẹ phiền quá đi mẹ à...

Anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.
- Ðây nữa, đây nữa này - Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh.
- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa... Chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết. Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen,... Em coi đi, thôi thì đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến Tết mới xong. Anh phì cười, “mẹ anh phiền nhỉ”?...

Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng...
- Em có thấy không? Tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm...
Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh...
- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học... Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí...

Giọng anh lạc hẳn:
- Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó... Em thấy mẹ anh khỏe không?

“Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi...
Khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường...

- Anh à. Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.
- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen... mẹ anh đó...

Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.
- Em à, mẹ anh phiền vậy đó. Phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình.Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ: Bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, em không thấy sao. Cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé...
- Anh...

Cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở.
- Em xin lỗi...
Anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được mẹ vỗ về như vậy.
“Choang”

Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng... Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi...
- Mẹ à.

Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ.
- Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho.

Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ.
Mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ...
“Mẹ đã không sinh lầm con. Và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?” 

Sưu tầm (Nguồn: Tang Mai; tangmai197@yahoo.com)

"Ai yêu mến cha mình, thì đền bù tội lỗi; ai thảo kính mẹ mình, thì như người thu được một kho tàng." (Hc 3, 4) 

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Hy sinh chính mình


Có hai anh em, Albrecht và Albert rất yêu hội họa. Nhưng vì gia đình vừa nghèo lại có đông anh em nên cả hai không có điều kiện đi học như bao thanh niên khác. Họ vừa làm việc vừa học vẽ. Một thời gian sau, họ bàn bạc và cùng nhau quyết định: một người  lao động nuôi người kia học vẽ cho đến khi thành tài, rồi đến lượt người này đi học. Albrecht, người anh,  được đi học trước, còn Albert, cậu em bắt đầu với những chuỗi ngày dài làm việc mệt nhọc, vất vả. Trong suốt bốn năm học, Albert đều đặn gửi cho anh khoản tiền công ít ỏi do anh kiếm được từ công việc hầm mỏ.
Thời gian trôi qua, Albrecht trở thành một họa sĩ nổi danh. Anh đem bán những bức tranh của mình, lấy tiền để lo cho Albert. Dù đã hết sức cố công, Albert không tài nào vẽ nổi. Đôi bàn tay của anh đã quá quen với công việc lao động nặng nhọc,  giờ đây lại trở nên xa lạ, thô thiển với cọ vẽ, giá vẽ. 

Khi biết sự thật ấy, Albrecht vừa khóc vừa ôm Albert: 
- Đôi bàn tay chai sần của em đã góp phần vào những bức vẽ đẹp đẽ của anh. Nếu không có đôi tay của em đây, những bức tranh này chẳng bao giờ thành hình cả. Hãy để anh họa lại đôi bàn tay cao đẹp của em.
Và bức tranh đôi bàn tay đã trở thành tác phẩm nổi tiếng của nền hội họa thế giới hiện nay và đang được trưng bày tại một viện bảo tàng ở Mỹ.

Tác phẩm này đẹp chẳng những vì đường nét mà còn do nó chứa đựng tình yêu và sự hy sinh thầm lặng của Albert. Trong cách nhìn này thì Hội Thánh Chúa Kitô là một bức tranh thật sự tuyệt vời. Nơi đây kết tinh biết bao sự hy sinh của hàng bao lớp người Kitô hữu, những người dám sống và chết cho sự thật.

"Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa." (Mc 6, 18)

Lạy Chúa, ngày nay, Chúa mời gọi con can đảm hy sinh chính mình trong những việc thường ngày như Thánh Gioan can đảm nói sự thật khi xưa. Xin giúp con vượt qua những nết xấu của con để tỏ lộ nét đẹp của Chúa cho những người xung quanh.