Một cụ già ngồi bất động hàng giờ ở cuối nhà thờ. Ngày nọ, có người hỏi ông:
- Chúa đã nói gì với ông?
Ông trả lời:
- Chúa không nói gì? - Người chỉ nghe.
- Vậy ông nói gì với Người vậy?
- Tôi cũng chẳng nói gì, tôi chỉ nghe.
Lạy Chúa, con thường thấy mình
không có giờ cầu nguyện,
không có giờ đi vào sa mạc
để ở bên Chúa và trò chuyện với Ngài.
Nhưng thật ra sa mạc ở sát bên con.
Chỉ cần một chút cố gắng của tình yêu
là con có thể tạo ra sa mạc.
Mỗi ngày có biết bao giây phút có thể gặp Chúa
mà con đã bỏ mất:
Khi chờ một người bạn,
chờ đèn xanh ở ngã tư,
chờ món hàng đang được gói.
Khi lên cầu thang,
khi đến nơi làm việc,
khi kẹt xe, khi cúp điện bất ngờ.
Thay vì bực bội hay nóng ruột
con lại thấy mình sống an bình
trong sự hiện diện của Chúa.
Lạy Chúa, những sa mạc ngắn ngủi hằng ngày
giúp con tỉnh thức
để nhạy cảm với ý Chúa.
xin cho con yêu mến Chúa hơn
để tìm ra những sa mạc mới
và vui vẻ bước vào.
(Rabbouni)
"Trong những ngày ấy, Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm, Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa." (Lc 6,12-12)
Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013
Đơn sơ và khiêm tốn
Chiều đã xuống, một người nông dân trên đường từ chợ trở về nhà bổng không tìm thấy cuốn sách kinh đâu cả. Tới bìa rừng, chiếc xe bò của ông lại tuôn mất một bánh. Ông thầm nghĩ, chắc không về nhà kịp tối nay, mà lại không đem theo sách kinh. Ông rất buồn về chuyện đó.
Vì thế, ông hướng mắt lên trời và thưa cùng Chúa:
- Chúa ơi, con đã làm một điều thật đáng trách. Sáng nay con đi chợ mà không nhớ mang theo sách kinh, mà trí nhớ của con lại quá kém cỏi. Kém đến độ con chẳng nhớ một kinh nào trong sách cả. Vậy con làm thế này: con tin là Chúa thuộc tất cả mọi kinh, như thế con sẽ đọc 5 lần bảng chữ cái thật chậm cho Chúa. Và xin Chúa ghép các chữ ấy lại với nhau thành những lời kinh mà con thường đọc hàng ngày. Con cám ơn Chúa trước nhé.
Nghe thế, Chúa mới bảo các thiên thần:
- Trong tất cả lời kinh mà Ta đã nghe hôm nay, đây là lời kinh hay nhất, bởi vì nó xuất phát từ một con tim đơn sơ và chân thành.
Tôi nói cho các ông biết : người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi ; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên." (Lc 18, 14)
Lạy Chúa Thánh Thần, Thánh Thần an ủi, khi chúng con ở lại trong sự hiện diện, thinh lặng và bình an của Chúa, đó là cầu nguyện. Chúa thấu suốt mọi sự về chúng con, và đôi khi thậm chí một tiếng thở dài đơn giản cũng có thể là một lời cầu nguyện.
Vì thế, ông hướng mắt lên trời và thưa cùng Chúa:
- Chúa ơi, con đã làm một điều thật đáng trách. Sáng nay con đi chợ mà không nhớ mang theo sách kinh, mà trí nhớ của con lại quá kém cỏi. Kém đến độ con chẳng nhớ một kinh nào trong sách cả. Vậy con làm thế này: con tin là Chúa thuộc tất cả mọi kinh, như thế con sẽ đọc 5 lần bảng chữ cái thật chậm cho Chúa. Và xin Chúa ghép các chữ ấy lại với nhau thành những lời kinh mà con thường đọc hàng ngày. Con cám ơn Chúa trước nhé.
Nghe thế, Chúa mới bảo các thiên thần:
- Trong tất cả lời kinh mà Ta đã nghe hôm nay, đây là lời kinh hay nhất, bởi vì nó xuất phát từ một con tim đơn sơ và chân thành.
Tôi nói cho các ông biết : người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi ; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên." (Lc 18, 14)
Lạy Chúa Thánh Thần, Thánh Thần an ủi, khi chúng con ở lại trong sự hiện diện, thinh lặng và bình an của Chúa, đó là cầu nguyện. Chúa thấu suốt mọi sự về chúng con, và đôi khi thậm chí một tiếng thở dài đơn giản cũng có thể là một lời cầu nguyện.
Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013
Sống điều mình truyền rao
Thứ bảy, 20-10-2013
1. Một người mê cờ bạc, ngày kia nói với Minh sư: "Hôm qua, người ta bắt gặp con chơi cờ gian bạc lận,
nên những người chung sòng đã nện cho con 1 trận nên thân và liệng con qua cửa sổ tầng một. Thầy thấy con phải làm gì đây?". Minh sư nhìn vào mắt anh ta, rồi nói: "Nếu tôi ở vào trường hợp của anh, từ rày về sau tôi sẽ chơi bài ở tầng trệt."
Các đệ tử tỏ vẻ kinh ngạc: "Sao thầy không khuyên anh ta đừng chơi bài nữa?"
Minh sư trả lời: "Bởi vì thầy biết có khuyên như thế cũng chỉ bằng thừa mà thôi!"
2. Một đệ tử thú nhận với Minh sư rằng mình có tật xấu là thích ngồi lê đôi mách. Thầy ranh mảnh trả lời: "Lặp đi lặp lại những chuyện tầm phào thì không đến nỗi tệ, nếu con không tự ý thêm thắt vào câu chuyện đó".
3. Các đệ tử không ngừng xin Minh sư ban bố những lời minh triết. Ngài bảo họ: " Minh triết không được biểu thị bằng lời nói. Minh triết được biểu lộ bằng việc làm". Nhưng khi thấy đệ tử lăn xả vào hành động, Minh sư cười thoải mái và nói: "Đó không phải là hành động, mà là NÁO ĐỘNG"
(Anthony de Mello)
Những mẫu chuyện vui này của cha Anthony giúp tôi hiểu ra cách thế tuyên xưng niềm tin của mình. Những hành động, thái độ mà tôi cư xử với anh em,... Tóm lại, cách sống của tôi chính là lời nói với thế giới rằng Thiên Chúa đang nhập thể từng giây từng phút, đang đồng hành với con người yếu đuối, mỏng và giới hạn.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Hễ ai xưng nhận Thầy trước mặt người đời, thì Con Người cũng sẽ xưng nhận nó trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa " (Lc 12, 8)
Lạy Chúa Kitô từ bi, xin Chúa đón nhân chúng con cùng những năng khiếu và yếu đuối của chúng con. Và nhờ Chúa Thánh Thần, Chúa giải phóng, tha thứ và dẫn chúng con đến nơi chúng con dâng hiến cuộc sống trong tình yêu.
Lạy Chúa Kitô từ bi, xin Chúa đón nhân chúng con cùng những năng khiếu và yếu đuối của chúng con. Và nhờ Chúa Thánh Thần, Chúa giải phóng, tha thứ và dẫn chúng con đến nơi chúng con dâng hiến cuộc sống trong tình yêu.
Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013
Đi để thấy!
Chúa đã đặt bao nhiêu niềm vui vào cuộc đời con,
hãy nhìn nụ cười toả lan trên mặt con,
khi con khám phá ra
sự phong phú của những phúc lành Chúa ban.
Mắt con cũng mĩm cười
khi chúng thấy
những đứa trẻ đói khát được nuôi ăn.
Khuôn mặt nhăn nheo của con cũng mĩm cười
Khi con thấy người ta nhận ra là
Chúa đang chờ đón họ.
Chúa ơi, nhiều khi con cười vang
với các chị em khi con khám phá ra
thực sự, Chúa là ai.
Mỗi ngày, chúng con đều cười vang,
cười vang niềm vui Chúa ban cho
khi chúng con hát lời ca tụng Chúa.
Chúa ơi, con cám ơn Chúa
cho những tiếng cười vui khoái
Amen.
(mẹ Têrêsa Calcutta)
Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói : "Bình an cho nhà này !"
( Lc 10,3-5)
( Lc 10,3-5)
Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013
Sự thật bên trong
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
Chúa Giê-su nói: "Khốn cho cả các người nữa, hỡi các nhà thông luật! Các người chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không thể gánh nổi, còn chính các người, thì dù một ngón tay cũng không động vào." (Lc 11, 46)
có những ngày đón nhận những người khác
là điều vượt quá sức con,
vì con kiêu hãnh, tự hào và yếu đuối.
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
có những ngày con không thể nào kính trọng kẻ khác được,
vì ý kiến, vì màu da, vì cái nhìn của người ấy.
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
có những ngày mà yêu mến người khác làm cho tim con đau nhói,
vì nỗi sợ hãi, nỗi đau khổ và những giới hạn của bản thân con.
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
trong những ngày khó khăn đó, xin hãy nhắc cho con nhớ rằng
tất cả chúng con đều là con cái Chúa
và đừng để con quên lời Chúa nói:
"Điều gì chúng con làm cho người bé nhỏ nhất
là làm cho chính Ta."
(Prière)
Chúa Giê-su nói: "Khốn cho cả các người nữa, hỡi các nhà thông luật! Các người chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không thể gánh nổi, còn chính các người, thì dù một ngón tay cũng không động vào." (Lc 11, 46)
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013
Biết mình
Sáng nay, nhóm anh em bạn kéo đến rủ tôi làm một chuyến xe đạp về một buôn làng nghèo của
người dân tộc cách thị xã khoảng 10 cây số. Nghĩ đến đoạn đường dài lắm dốc nhiều bụi, tôi vội kiếm cớ thoái thác.
người dân tộc cách thị xã khoảng 10 cây số. Nghĩ đến đoạn đường dài lắm dốc nhiều bụi, tôi vội kiếm cớ thoái thác.
Và bọn họ đã hăm hở trèo lên những con ngựa sắt, vội vàng đạp đi trong tiếng cười nói râm ran. Vai họ nặng trĩu những chiếc ba lô đầy gạo, quần áo, chăn mềm, và cả tâm tình yêu thương đầy ắp!
Nhìn theo nhóm bạn vừa khởi hành, tôi chợt hình dung ra từng khuôn mặt thân quen ấy sẽ ân cần trao tặng những gói quà nhỏ bé cho những người thượng già yếu, thiếu ăn. Họ dịu dàng cắt tóc cho những đứa bé nhem nhuốc đen đủi. Tôi chợt hiểu: Yêu thương cần phải hành động!
Cuộc sống luôn bắt tôi phải chọn lựa. Làm việc này thì phải bỏ việc kia. Việc nào cũng đều tốt cả. Vấn đề là "tôi muốn gì" khi thực hiện những việc ấy. Chắc chắn trong thâm tâm tôi sẽ trả lời là đặt ở Chúa chứ ở đâu! Ừ, thế là tốt rồi.
Thế nhưng, thành thật với lòng mình, tôi thấy, thường khi đàng sau mục đich làm cho "Chúa" đó còn ẩn tàng một mục đích khác: đó chính là cái "tôi". Cái "tôi" này làm cho tôi đây mạnh miệng cao rao kỳ công cứu chuộc của Chúa, nhưng lại khéo léo né tránh việc sống Mầu nhiệm Trao ban. Cái "tôi" này thúc đẩy tôi hùng biện dữ dội về lòng Thương xót Chúa, nhưng lại khăng khăng cầm buộc mà không chịu quảng đại thứ tha, ... Những lúc ấy, tôi đã trở nên một thứ "thùng rỗng kêu to". Nói thành thật với chính mình điều đó thật là tệ!
Nhưng Chúa nói với ông ấy rằng : "Thật, nhóm Pha-ri-sêu các người, bên ngoài chén đĩa, thì các người rửa sạch, nhưng bên trong các người thì đầy những chuyện cướp bóc, gian tà. Đồ ngốc ! Đấng làm ra cái bên ngoài lại đã không làm ra cái bên trong sao ? Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người." (Lc 11,39-41)
Lạy Chúa, xin cho con biết con và xin cho con biết Chúa. (T.Augusitno)
Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013
Dấu chỉ thời đại
Thứ hai, 14-10-2013
Có một cậu bé mồ côi từ nhỏ. Cậu luôn ước mơ rằng mình có thể bay được như những chú chim. Dù
có nghe giải thích thế nào, thì cậu cũng không nguôi ngoai ước vọng được bay như chim.
Một ngày kia, cậu bé được dịp đi ra bên ngoài trại mồ côi. Khi đi ngang một công viên, cậu nhìn thấy một bạn trai trạc tuổi cậu, đang chơi đùa trong hố cát. Cậu bé này bị liệt cả hai chân từ lúc bẩm sinh. Cậu bé bại liệt vẫn thường hỏi bố rằng tại sao cậu lại không thể đi được. Và ước mơ duy nhất của cậu là có thể đi đứng và chạy chơi như các bạn đồng trang lứa.
Cậu bé mồ côi đến bên hố cát và hỏi:
- Này bạn, có bao giờ bạn mơ mình được bay chưa?
- Ồ, không. Tớ chỉ ước mong là mình có thể đi và chạy mà còn chưa được, nói gì đến bay.
Cậu bé mồ côi thoáng chút tư lự:
- Tớ xin lỗi, chuyện của bạn thật đáng buồn. Này, mình làm bạn với nhau nhé.
- Tất nhiên rồi.
Hai đứa trẻ quấn quít, chơi đùa với nhau trong hố cát, cho đến khi ông bố đem xe lăn rước con về. Thấy thế, cậu bé mồ côi vội chạy đến thì thầm vào tai ông điều gì đó với vẻ khẩn khoản.
- Được, thôi. Nếu cháu muốn thế.
Cậu bé tiến đến hồ cát và nói với người bạn liệt cả hai chân:
- Cậu là người bạn duy nhất của tớ. Tớ ước gì có một điều kỳ diệu làm cho bạn đi lại được. Phần tớ, tớ chỉ có thể làm được cho bạn một điều nhỏ này.
Nói rồi, cậu bé cúi người xuống, cõng ngay người bạn liệt của mình lên lưng và đi. Lúc đầu, đi từ từ, rồi dần dần cậu chạy, chạy nhanh hơn và nhanh hơn nữa. Cậu bé bại liệt hứng chí reo lên:
- Cám ơn cậu. Đây là lần đầu tiên tớ đi mà không cần xe lăn.
Cậu bé mồ côi chạy nhanh hơn nữa, dù mặt cậu đỏ bừng và mồ hôi đã vã ướt cả chiếc áo chemise.
Cậu bé liệt giơ hai tay lên trời, ngoái nhìn bố:
- Bố ơi! con đang bay nè, con đang bay nè...!
(Roger Dean Kiser)
Cậu bé mồ côi với một cử chỉ đơn sơ đã trở nên dấu chỉ cho người bạn bại liệt. Cậu đã mang đến hạnh phúc thiết thực cho người anh em của mình. Điều đó đã dạy cho tôi một bài học: có phải chăng trở nên dấu chỉ cho anh em là thực hiện những việc tầm thường một cách phi thường không? Có lẽ là thế.
Có một cậu bé mồ côi từ nhỏ. Cậu luôn ước mơ rằng mình có thể bay được như những chú chim. Dù
có nghe giải thích thế nào, thì cậu cũng không nguôi ngoai ước vọng được bay như chim.
Một ngày kia, cậu bé được dịp đi ra bên ngoài trại mồ côi. Khi đi ngang một công viên, cậu nhìn thấy một bạn trai trạc tuổi cậu, đang chơi đùa trong hố cát. Cậu bé này bị liệt cả hai chân từ lúc bẩm sinh. Cậu bé bại liệt vẫn thường hỏi bố rằng tại sao cậu lại không thể đi được. Và ước mơ duy nhất của cậu là có thể đi đứng và chạy chơi như các bạn đồng trang lứa.
Cậu bé mồ côi đến bên hố cát và hỏi:
- Này bạn, có bao giờ bạn mơ mình được bay chưa?
- Ồ, không. Tớ chỉ ước mong là mình có thể đi và chạy mà còn chưa được, nói gì đến bay.
Cậu bé mồ côi thoáng chút tư lự:
- Tớ xin lỗi, chuyện của bạn thật đáng buồn. Này, mình làm bạn với nhau nhé.
- Tất nhiên rồi.
Hai đứa trẻ quấn quít, chơi đùa với nhau trong hố cát, cho đến khi ông bố đem xe lăn rước con về. Thấy thế, cậu bé mồ côi vội chạy đến thì thầm vào tai ông điều gì đó với vẻ khẩn khoản.
- Được, thôi. Nếu cháu muốn thế.
Cậu bé tiến đến hồ cát và nói với người bạn liệt cả hai chân:
- Cậu là người bạn duy nhất của tớ. Tớ ước gì có một điều kỳ diệu làm cho bạn đi lại được. Phần tớ, tớ chỉ có thể làm được cho bạn một điều nhỏ này.
Nói rồi, cậu bé cúi người xuống, cõng ngay người bạn liệt của mình lên lưng và đi. Lúc đầu, đi từ từ, rồi dần dần cậu chạy, chạy nhanh hơn và nhanh hơn nữa. Cậu bé bại liệt hứng chí reo lên:
- Cám ơn cậu. Đây là lần đầu tiên tớ đi mà không cần xe lăn.
Cậu bé mồ côi chạy nhanh hơn nữa, dù mặt cậu đỏ bừng và mồ hôi đã vã ướt cả chiếc áo chemise.
Cậu bé liệt giơ hai tay lên trời, ngoái nhìn bố:
- Bố ơi! con đang bay nè, con đang bay nè...!
(Roger Dean Kiser)
Cậu bé mồ côi với một cử chỉ đơn sơ đã trở nên dấu chỉ cho người bạn bại liệt. Cậu đã mang đến hạnh phúc thiết thực cho người anh em của mình. Điều đó đã dạy cho tôi một bài học: có phải chăng trở nên dấu chỉ cho anh em là thực hiện những việc tầm thường một cách phi thường không? Có lẽ là thế.
"Quả thật, ông Giôna đã là một dấu lạ cho dân thành Ninivê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như vậy." (Lc 11,30)
Lạy Chúa, xin giúp con dẹp bỏ đi những ảo tưởng xa vời. Những ảo tưởng mà chỉ làm cho con rời xa đời sống thực tế, nơi mà anh em đang cần sự giúp đỡ chân tình và thiết thực của con.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)




.jpg)



