Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Điều nên làm ngay

Trong một khoá học chuyên tu ngành tâm lý học, vị giáo sư ra đề bài: “Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người thân mà mình quan tâm và nói với họ rằng anh chị yêu mến họ. Người đó phải là người mà trước đây, hoặc đã lâu anh chị không nói những lời như vậy.” Đề bài xem ra đơn giản. Thế nhưng, hầu hết cánh đàn ông trong lớp đều đã trên 30 tuổi và cảm thấy vô cùng khó khăn khi thể hiện đề bài này vì họ hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó.

Đầu giờ học kế tiếp, vị giáo sư hỏi xem có ai muốn kể lại cho cả lớp nghe câu chuyện của mình hay không. Dường như ông chờ đợi một phụ nữ xung phong trả lời. Thế nhưng, một cánh tay nam giới đã giơ lên. Anh ta trông có vẻ xúc động lắm:

“Cách đây 5 năm, giữa bố tôi và tôi có một mâu thuẫn nghiêm trọng. Từ đó đến nay, cả hai vẫn chưa giải quyết được. Tôi tránh gặp mặt ông, trừ những trường hợp chẳng đặng đừng, như khi họp mặt gia đình. Nhưng ngay cả lúc ấy, chúng tôi cũng hầu như không nói với nhau một lời nào. Vì vậy, tôi đã tự thuyết phục bản thân đến để xin lỗi và nói với bố tôi rằng tôi yêu ông ấy.

Quyết định ấy dường như đã làm giảm đi phần nào áp lực nặng nề trong lòng tôi. Đêm hôm đó, tôi hầu như chẳng chợp mắt được. Ngày hôm sau, tôi đến nhà bố mẹ và bấm chuông, lòng thầm mong bố sẽ mở cửa cho tôi. Tôi lo sợ rằng nếu mẹ mở cửa thì dự định của tôi sẽ không thành, tôi sẽ bày tỏ với mẹ thay vì với bố. Nhưng may quá, bố tôi đã ra mở cửa. Tôi bước vào và nói: 

"Con không làm mất thời gian của bố đâu, con đến chỉ để nói với bố rằng bố hãy tha lỗi cho con và con yêu bố." Có một sự chuyển biến trên khuôn mặt bố tôi. Gương mặt ông dãn ra, những nếp nhăn dường như biến mất và ông bắt đầu khóc. 

Ông bước đến, ôm chầm lấy tôi và nói: “Bố cũng yêu con, con trai ạ. Nhưng bố chưa biết làm thế nào để có thể nói với con điều đó”.

Đó là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Hai ngày sau, bố tôi đột ngột bị một cơn đau tim và vẫn còn nằm trong bệnh viện cho đến bây giờ. Nếu như tôi trì hoãn bộc lộ với bố, có lẽ tôi không bao giờ còn có cơ hội nào nữa”.
                                                                                                         Dennis E. Mannering

Sám hối thực ra là việc nhận ra mình được yêu, nhận ra được tất cả những gì mình đã nhận mà chưa đáp trả hết. Do vậy, kết quả của việc sám hối luôn phải là một hành động như câu chuyện hai bố con trên đây.
"Một chủ nợ kia có hai con nợ : một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn ?" (Lc 7, 41-42)

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Thiên Chúa đã chạm đến tôi?

"... Đoạn tiến lại gần, Người chạm đến quan tài và những người khiêng đứng lại. Bấy giờ Người phán: "Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy". Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói.
Rồi Người trao lại cho mẹ nó
." (Lc 7, 14-15)

Trong cuộc sống, Chúa đã "chạm" đến tôi nhiều lần. Nhưng mấy khi tôi dừng lại để cho Chúa giúp đỡ, nhất là trong những nghịch cảnh của cuộc đời, những lúc mà cuộc đời trở nên tăm tối. 
Chúa đang hiện diện và mong muốn giúp đỡ tôi. Chúa ao ước tôi có một thái độ mở lòng ra để đón nhận Ngài. Ngài sẽ giúp tôi giải toả những nỗi khắc khoải, những đớn đau, ... và mang lại cho tôi hạnh phục như đã thực hiện cho bà goá thành Naim.

Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì con cần có Chúa hiện diện
để con khỏi quên Chúa.

Chúa thấy con dễ bỏ Chúa biết chừng nào.
Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì con yếu đuối,
con cần Chúa đỡ nâng để con khỏi ngã quỵ.

Không có Chúa,
con đâu còn nồng nhiệt hăng say.
Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn,
cuộc đời qua đi, vĩnh cửu gần đến.

Con cần được thêm sức mạnh
để khỏi ngừng lại dọc đường.

Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì con cần Chúa trong đêm tối cuộc đời.

Con không dám xin những ơn siêu phàm,
chỉ xin ơn được Ngài hiện diện.

Xin ở lại với con
vì con chỉ tìm Chúa, yêu Chúa.
và không đòi phần thưởng nào khác
ngoài việc được yêu Chúa hơn
                                           cha Piô





Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Tình yêu chân thật

Lạy Cha,
Tạ ơn Cha đã chỉ cho con, con đường Tình Yêu chân thật.
Một Tình yêu chỉ hướng đến người yêu, mà không vụ lợi cho cá nhân.
Một Tình Yêu chỉ cố làm cho người yêu được nên trọn hảo.
Một Tình Yêu lấy sự hy sinh chính mình là quà tặng trao ban.
Một Tình Yêu luôn kiên nhẫn chờ đợi sự trở về của người mình yêu.
Một Tình Yêu quảng đại rộng mở, không phân cấp theo bất cứ tiêu chuẩn nào.
Một Tình Yêu mang lại sự bình an, một sự bình an thẳm sâu, dù đang sống giữa những thử thách gian truân.

Con đã không tìm thấy điều đó nơi thế gian. 
Tạ ơn Cha đã chỉ cho con, con đường Tình Yêu chân thật.
Con tin rằng: "Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3,16)

Lạy Chúa, xin hãy thay thế tình yêu hẹp hòi của con bằng Tình Yêu chân thật của Chúa.
Xin hãy thay thế tình yêu đầy vụ lợi nơi con bằng Tình Yêu chân thật của Chúa.



Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Nhìn lại chính mình

Ngày xưa, có một nhà điêu khắc có biệt tài nắn được những bức tượng giống hệt như ông, đến độ không tài nào phân biệt được ông với những bức tượng. Ngày kia, ông được tin thần chết đến tìm ông. Do đó, ông nặn ra một tá tượng con người của ông. Khi đến nơi, thần chết cũng bó tay, không biết ông ở đâu trong số những bức tượng ấy. Cuối cùng thần chết đành chào thua và bỏ đi.
Tuy nhiên, không bao lâu sau, thần chết quay lại với một kế sách thông minh, vì thần chết rất am hiểu tính nết của con người. Thần chết nói:
- Này, anh chàng điêu khắc của tôi! anh là một thiên tài trong việc sáng tạo ra những bức tượng giống hệt
nhau và giống anh như đúc, không ai phân biệt được cái giả cái thật. Tuy nhiên, tôi vừa khám phá ra một vết nứt nhỏ trên mặt một bức tượng đây.
Anh chàng điêu khắc lập tức nhảy xổ ra và la lên:
- Không thể được! Vết nứt ở đâu?
- Ở đây nè! Thần chết liền túm cổ anh chàng điêu khắc tài ba nhưng không thể nhìn ra chính mình.

Sao anh lại có thể nói với người anh em : ' Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra ', trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình ? Hỡi kẻ đạo đức giả ! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em !" (Lc 6, 42)
Lạy Chúa, quả thật con không thể nhìn thấy được chính con, nếu không có ơn Chúa trợ giúp. Những thành công vụn vặt, những kiến thức nhỏ nhoi, những kết mỹ mãn mà con đạt được, ... tất cả đã làm nên một vỏ bọc định kiến khiến con chết ngạt trong chính sự kiêu căng của mình. Lạy Chúa, xin chữa con khỏi căn bệnh mù quáng về chính con.




Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Nguyên lý của hoà bình

Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy. (Lc 6, 31)

Lạy Chúa Thánh Thần xin giúp chúng con đem an hoà vào những nơi tranh chấp, và làm cho đời sống chúng con biểu lộ phản ánh lòng từ bi của Thiên Chúa. Vâng xin giúp chúng con biết yêu thương và thể hiện tình yêu đó bằng đời sống chúng con.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Sống "cái nghịch lý của Thiên Chúa"

Thánh Gioan Boscon đã chấp nhận hết mọi đau thương gian khổ của cuộc đời để đạt mục đích duy nhất: đưa giới trẻ về cùng Chúa. Ngài di ăn xin từng miếng cơm, manh áo, tấm chăn để đem về cho tốp lâu la du đảng của ngài. Hằng đêm, ngài phải thức khuya để làm báo, viết sách để huấn luyện giới trẻ, bênh vực Hội Thánh... đến nỗi lúc về già, mắt ngài mờ đi vì phải thức khuya quá độ.
Ngài chọn một khẩu hiệu: "Da mihi animos, caetera tolle", tạm dịch "Xin Chúa cho con cứu được nhiều linh hồn, còn mọi sự khác (của cải, danh vọng, thành công), xin Chúa cứ cất đi!"

Chúa Giêsu luôn mời gọi tôi sống "cái nghịch lý" của Ngài trong đời sống hàng ngày. Đây là điều không dễ dàng thực hiện, nhưng đó lại là con đường giúp tôi trở nên thật sự "là chính tôi". 

"Phúc cho các ngươi là những kẻ nghèo khó, vì nước Thiên Chúa là của các ngươi. 21Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ đói khát, vì các ngươi sẽ được no đầy. Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ phải khóc lóc, vì các ngươi sẽ được vui cười." (Lc 6, 20-21)


Lạy Chúa Giêsu, trong cuộc sống, không ít lần, vì phải chọn lựa theo Ý Chúa mà con đây gặp phải nhiều điều phiền muộn. Xin soi sáng trí khôn và nâng đỡ lòng can đảm của con, để khi đối diện với nghịch cảnh, con có thể trung thành theo Chúa.

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

SÁNG NÀO THIÊN CHÚA CŨNG BAN ÂN HUỆ MỚI!


... Bà Anne-Dauphine Julliand là ký giả kiêm văn sĩ và là bà mẹ Công Giáo năm nay 40 tuổi.
Bà sinh ra và sống tại Paris, thủ đô nước Pháp. Ngày 10-3-2011 bà phát hành tác phẩm: ”Deux Petits Pas Sur Le Sable Mouillé - Hai Bước Chân Nhỏ Trên Cát Ướt” vỏn vẹn hai năm sau khi bé gái Thaiis 3 tuổi rưỡi qua đời. Tác phẩm là một bản tình ca: yêu sống, yêu con và yêu THIÊN CHÚA. Hai năm sau, ngày 23-5-2013, bà lại viết cuốn ”Une journée particulière - Một ngày đặc biệt” nhắc lại những yêu thương dành cho con gái Thaiis. Một ngày đặc biệt là ngày 29-2 ngày sinh nhật của bé Thaiis - mà nếu còn sống năm nay sẽ tròn 8 tuổi - và người ta chỉ có thể cử hành ngày này cứ bốn năm một lần!

Ông bà Loic và Anne-Dauphine Julliand cho ra chào đời bốn đứa con, 2 trai 2 gái: Gaspard, Thaiis, Azylis và Arthur. Đứa con gái lớn tên Thaiis bị mắc chứng di truyền loạn-dưỡng-bạch-cầu (leucodystrophie) và được chẩn bệnh vào năm lên hai tuổi. Các bác sĩ cho biết bé chỉ sống sót trong vòng vài tháng. Khi nhận hung tin, bà Anne-Dauphine thì thầm vào tai con gái lời hứa:
- Con sẽ có một cuộc đời đẹp. Cuộc đời không giống các trẻ khác nhưng là một cuộc đời mà con có thể hãnh diện!

Và đúng như lời hứa. Bé Thaiis sống thêm gần hai năm và là hai năm tràn đầy yêu thương. Đúng là một câu chuyện tình yêu.

Nhưng thử thách vẫn chưa chấm dứt. Bé gái thứ hai cũng mắc cùng chứng bệnh y như chị Thaiis của bé. Xin nhường lời cho bà Anne-Dauphine Julliand, người mẹ Công Giáo trẻ thật can đảm, tràn đầy hy vọng và đặt trọn niềm tin nơi THIÊN CHÚA.

Nói rằng mình có một đứa con bị đau ốm thì dễ hơn là thú nhận mình có đứa con khuyết tật. Khuyết tật gây lo âu sợ hãi hơn là đau bệnh. Khuyết tật tạo nên một tình cảm khang-khác khiến người ta lúng túng không thoải mái. Đứa con khuyết tật thay đổi nhiều điều trong cuộc sống gia đình của tôi. Thành thật mà nói cuộc sống thường nhật trở nên rắc-rối nhiêu-khê hơn. Đôi khi thật nặng nề. Thế nhưng đứa con khuyết tật đã thay đổi tâm lòng của chúng tôi. Chúng tôi học cách cảm thức trở lại sự giòn mỏng của đứa con cũng như của chính chúng tôi.

Khi khám phá ra Azylis - đứa con gái thứ hai của chúng tôi - mang cùng chứng bệnh với Thaiis, đã là một trận động đất trong đời sống lứa đôi của chúng tôi. Thế rồi trong khoảng thời gian đầu của cơn thử thách, chúng tôi đã quên mất nếp sống phu thê để dồn mọi chú ý trên đứa con khuyết tật. Chúng tôi không gặp khó khăn trong việc chu toàn nghĩa vụ của bậc làm cha làm mẹ, nhưng chỉ thiếu sót trong tình nghĩa vợ chồng. Từ từ chúng tôi học trở lại cách thức vợ chồng nhìn nhau, chú ý và chăm sóc lẫn nhau. Chúng tôi cũng học cách an ủi lẫn nhau nữa.

Trên đây tôi nói khuyết tật gây sợ hãi hơn là cơn bệnh. Điều làm cho chúng tôi sợ chính là sự khác biệt. Đối diện với người khuyết tật chúng tôi lo sợ không biết phải nói năng truyền thông như thế nào, không biết phải xử sự ra sao. Chúng tôi cố gắng dồn mọi nỗ lực thực thi điều chúng tôi có khả năng làm và không nghĩ đến chuyện nhìn người kia. Tôi chỉ lo sợ không thể hiểu được đứa con gái khuyết tật của mình. Tôi bèn học với con cách thức nói năng thông truyền bằng một kiểu khác.

Đức Tin giúp ích nâng đỡ tôi rất nhiều. Đức Tin không ngăn chặn tôi khỏi khóc lóc và khỏi đau khổ, nhưng Đức Tin giúp tôi nhìn sự việc dưới một nhãn quan khác, theo một cách thức khác. Tôi nghĩ rằng ngày hôm nay Đức Tin của tôi được lớn mạnh. Điều thay đổi trong Đức Tin của tôi chính là chiều sâu và nét nhân bản thực tế. Ngày người ta loan báo cho chúng tôi biết căn bệnh của đứa con gái thứ hai của chúng tôi, tôi nhận ra rằng Trời Cao không đổ ập trên đầu chúng tôi, nhưng Trời Cao đi vào căn nhà của chúng tôi, để cùng khóc với tôi và để đề nghị với tôi sự hiện diện của Trời Cao. Chính sự hiện diện của THIÊN CHÚA trong cuộc đời tôi là điều vô cùng thân thương và thật quý báu đối với tôi. Kể từ ngày tôi cảm nhận được điều này cùng với trọn Tình Yêu vô điều kiện tháp tùng, tôi không còn sợ hãi cuộc sống nữa. Tôi không còn sợ đau khổ cũng không sợ ngã quỵ lẫn không sợ yếu ớt giòn mỏng.

... ”Xin nhớ đến nỗi khốn cùng của con, và cuộc đời con vất vưởng nuốt cay ngậm đắng. Nỗi niềm riêng canh cánh bên lòng, khiến hồn con tiêu hao mòn mỏi. Đây là điều con suy đi gẫm lại, nhờ thế mà con vững dạ cậy trông: Lượng từ bi THIÊN CHÚA đâu đã cạn, lòng thương xót của Ngài mãi không vơi. Sáng nào Ngài cũng ban ân huệ mới. Lòng trung tín của Ngài cao cả biết bao! Con tự nhủ: ”THIÊN CHÚA là phần sản nghiệp của con, vì thế nơi Ngài, con trông cậy”. THIÊN CHÚA xử tốt với ai tin cậy Ngài, với ai hết lòng tìm kiếm Chúa. Biết thinh lặng đợi chờ, đợi chờ ơn cứu độ của THIÊN CHÚA, đó là một điều hay. Cũng là một điều hay cho người nào phải mang ách từ khi còn trẻ”(Sách Ai Ca 3,19-27).

(”OMBRES & lumière”, Revue Chrétienne Des Personnes Malades Et Handicapées, De Leurs Familles Et Amis, Mai-Juin 2013)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

"Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được." (Lc 14,33)
Lạy Chúa Giêsu, tiếng Chúa gọi con không ở đâu xa, nhưng là chính giây phút hiện tại con đang sống. Chúa đang nói với con qua những niềm vui, nỗi buồn, những thành đạt hay nghịch cảnh đang xảy đến với con. Tiếng Chúa nói nơi ánh nắng gay gắt, hay trong mưa sa gió buốt cũng như trong làn gió dịu êm. Mỗi sự kiện, biến cố là một lời thì thầm Chúa đang cố dạy con một điều phải làm. Xin Chúa mở mắt. mở lòng để con thấy được, hiểu được và can đảm chấp nhận Ý Chúa, thay vì là ý con.