Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Hiệu quả của cầu nguyện


Ngày kia, thánh Etienne, vị sáng lập Hội dòng Grammont, giảng thuyết trước một cử tọa đông đảo. Bỗng có một người dám nói với ngài:
- Thưa cha, cha mặc dù cha đã nói nhiều đến sự kinh tởm của tội lỗi, nhưng con chẵng muốn hoán cải tí nào! Và, con rất bực bội khi nghe tin cha cầu nguyện cho con.
Ngạc nhiên trước những lời nói bạo gan sống sượng này, vị thánh xúc động đến nỗi ngài phải khóc ròng. Và ngay sau đó, ngài đánh chuông tập họp tất cả các tu sĩ lại và bảo:
- Chúng ta hãy mau cầu nguyện cho con người đáng thương này!
Vài giờ sau đó, trái tim của kẻ tuyên bố sống sượng kia hoàn toàn thay đổi; anh ta nhận ra tình trạng thảm hại của mình và quyết định sống một cuộc đời đổi mới. Anh đến tìm gặp vị thánh, phủ phục dưới chân ngài xin tha thứ, và hứa sẽ từ bỏ các tật xấu, không bao giờ tái phạm nữa.
Thánh Etienne nhân cơ hội cuộc trở lại này, tỏ cho các môn đệ ngài thấy sự hiện hữu của lời cầu nguyện.

Thánh Etienne đã thành công trong việc hoán cải anh chàng "sống sượng" nói trên. Theo tôi nghĩ, thành công đó là nhờ thánh nhân đã kết hiệp lòng quảng đại thứ tha những lời lẻ xúc phạm đến ngài từ trong tâm với việc ngài đã đong đầy và trả cho anh ta bằng sự hiệp tâm hiệp ý cầu nguyện của cộng đoàn các tu sĩ. Nhờ những gương lành này mà tôi thấm hiểu được câu Lời Chúa:

"Nếu anh em con lỗi phạm, hãy đi sửa dạy nó, riêng con và nó thôi. Nếu nó nghe con, thì con đã lợi được người anh em."
...
"Thầy cũng bảo thật các con, nếu hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó." 
 (Mt 18, 15.19)

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Câu chuyện hy hữu

Trong cuộc sống đời thường, khi tôi gặp những việc không vừa ý mình thì tôi tự nhủ mình chớ vội nóng nảy to tiếng hoặc xét nét người nọ, người kia. Mỗi biến cố xảy ra, dù tốt hay xấu, đối với tôi nó đều mang một ý nghĩa thật đặc biệt. Các bạn có thể hiểu được sau đọc hết câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 dưới đây: 

ĐÂY LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT XẢY RA VÀO NĂM 1892 TẠI ĐẠI HỌC STANFORD

Vào thời đó, có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, và cậu không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là chàng thanh niên bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.

Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J Paderewski . Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi họ thoà thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công. 
Ngày trọng đại ấy đã đến và Paderewski đã hoàn tất buổi diễn tại Stanford. Thế nhưng, không may là vé vẫn chưa được bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé lại, chàng thanh niên chỉ thu được $1600. Quá thất vọng, họ đến chỗ của Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên ấy đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với 1 check nợ $400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.
“KHÔNG”, Paderewski nói. “Cái này không thể nào chấp nhận được.” Ông ta xé tờ check, trả lại $1,600 cho hai chàng thanh niên và nói: “Đây là 1600 đô, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn thì còn bao nhiêu, các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu thì hãy đưa cho tôi.” Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động và cảm ơn Paderewski...


Đây chỉ là một việc làm nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski. Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết. Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ: "Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì?” Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: "Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?" Họ không mong đợi sự đền đáp, Họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi.

Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski sau này trở thành Thủ Tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng. Thế nhưng không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, và bây giờ chính phủ của ông không còn tiền để có thể nuôi sống người dân được nữa. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ. Ông ta bèn đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.

Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover, người sau này trở thành Tổng Thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy.

Nhờ quyết định đó đất nước Ba Lan đã vượt qua thảm họa. Thủ Tướng lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ông bèn quyết định đi sang Mỹ, để tự mình cảm ơn ông Hoover vì nghĩa cử giúp đỡ người dân Ba Lan trong những lúc khó khăn. Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy.”

Nguồn: http://immstories.wordpress.com/2012/09/18/1892-stanford-university/

Câu chuyện có thật này làm tôi nhận ra tấm lòng rộng lượng của ông Paderewski.
Trước kết quả thảm hại của buổi hòa nhạc, ông không tìm kiếm những khoản lợi cho riêng ông nhưng lại quan tâm và coi trọng những giá trị cao quý nơi tâm hồn của anh sinh viên Hoover. Ông đã cho đi tất cả những gì mà ông có lúc bấy giờ. Ông đã sống trung thực với điều đã được Chúa Giêsu nói đến trong Tân Ước: "Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng Thánh Nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời".
Và Thiên Chúa không bao giờ chịu thua tấm lòng rộng lượng của con người. Ngài đã đáp cứu ông khi cần thiết. Ngài trả lại cho ông gấp trăm những gì ông Paderewski đã cho đi.

Lạy Chúa, trong cuộc sống thường ngày, khi gặp những việc trái ý, xin cho con biết sẵn lòng quảng đại cho đi mà đừng xét nét anh em. Với thái độ sống như thế, con tin rằng con đã thu mình nhỏ lại để Chúa được lớn lên nơi anh em.

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Nhìn vào bên trong để thấy bên ngoài...

- Chị ơi, em xin lỗi, nhưng chị có thể đổi lại cho em hộp kem 5.000đ không ạ?
Cô chủ quán lộ rõ vẻ khó chịu khi phải đặt hộp kem 10.000đ xuống và lấy hộp 5.000đ cho cậu khách nhỏ.
Như không để ý đến ánh mắt liếc xéo của cô chủ quán, cậu bé cứ thế thưởng thức hết hộp kem một cách vô tư. Tiến đến quầy trả tiền, cậu bé chìa ra tờ 10.000đ duy nhất trong túi và nói với cô chủ:
- Chị vui lòng gửi phần tiền còn thừa cho bác có đứa con nhỏ đang đứng trước cửa quán giúp em nhé.
Cậu bé cám ơn rồi quay lưng đi ra, cô chủ chợt lặng người nhìn ra cửa, nơi người đàn ông mù cầm cây đàn đang đứng cạnh đứa con gái bé nhỏ mà ít phút trước đó đã bị cô xua đuổi ra khỏi quán.

Em bé đã có một nghĩa cử tốt bụng khiến cho cô chủ quán chợt bừng tĩnh, vì cô đang sống, đang bán hàng nhưng trái tim của cô thì đang "ngủ" trước những khốn khó của những người chung quanh.
Điều này khiến tôi liên tưởng đến câu nói dí dỏm của Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, ngài đã viết trong quyển Đường Hy Vọng như sau:

"Xác thịt là đặc công nằm sẵn trong con, sách báo, phim ảnh, bè bạn xấu là những khí giới ngày càng tối tân hơn. Nếu con không hiện đại hóa khí giới của con: cầu nguyện, bí tích, hy sinh..., nếu con không tỉnh thức canh phòng, nếu con không dẹp ngay mọi mầm mống nổi loạn, nếu con nuôi dưỡng đặc công, nếu bỏ các đồng minh là các thánh, là bạn tốt, con sẽ bị tấn công vũ bão và thảm bại." (ĐHV số 439)

Nhận định này Đức Hồng Y đã rút ra từ giáo huấn của Chúa Giêsu: "Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến."

Lạy Chúa, giữa một thế giới đầy dẫy những xáo trộn và lo toan, xin Chúa giúp cho con biết tĩnh lặng, nhìn lại nội tâm của chính mình để có thể phục vụ Chúa nơi anh em một cách khiêm tốn hơn. 

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Clara Barton-Một mẫu người sống vì yêu.

Bà Clara Barton từng nhận xét về mình như sau: "Nhút nhát như thỏ con, nhưng can đảm và dũng mãnh như sư tử". Bà chính là người sáng lập ra Hội Chữ Thập Đỏ Hoa Kỳ ở cái tuổi 51.

Bà vốn là một phụ nữ luôn hy sinh vì việc nghĩa, và bà tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình vào cả những năm tuổi đã xế chiều. Tuổi già không có ý nghĩa gì với bà cả, ngược lại, bà vẫn làm việc hăng say như ngày nào. Bà Clara sẵn sàng đến bất cứ những nơi nào còn chịu nhiều đau khổ như chiến tranh, hỏa hoạn, lũ lụt, động đất hoặc dịch bệnh.

Mặc dù đã bảy mươi tuổi, bà vẫn có mặt nơi chiến trường Cuba để phục vụ nạn  nhân trong cuộc chiến giữa Tây Ban Nha và Mỹ. Bà đã miệt mài làm việc cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay ở tuổi chín mươi mốt.

Những điều bà sống đã minh chứng cho chân lý: "Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt."

Lạy Chúa, ước gì những việc con làm, những điều con suy nghĩ đều hướng đến việc làm sống động tình yêu Chúa giữa trần gian.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Nhận diện sai lầm

Câu chuyện về một tín hữu đạo đức nọ bị mắc kẹt trong một cơn lũ, mà nước mỗi lúc một dâng cao. Anh ta từ chối việc di tản. Anh ta nhất quyết phải chứng minh rằng Đức Chúa Trời sẽ giải cứu anh.
Tình hình mỗi ngày một nghiêm trọng hơn, anh đã phải trèo lên mái nhà. Ba lần người ta đưa xuồng đến đón,
nhưng anh không chịu lên thuyền. Anh bảo họ đi đi. Anh quyết tâm bám mái nhà chờ Chúa ban phép lạ. Cuối cùng, anh bị nước cuốn trôi và chết chìm.

Khi đến trình diện trước tòa Chúa, anh phẫn nộ thưa rằng:
-   Lạy Chúa, vì sao Ngài không tôn trọng đức tin của con?
- Con ơi, Ta đã đưa thuyền đến đón con ba lần nhưng con đã không chịu bước vào đó sao?

Lời Chúa hôm nay:
"Người ta bảo Con Người là ai?" Các ông thưa: "Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó". (Mt 16,13)

Cầu nguyện: Cám tạ Chúa đã ban cho con ơn đức tin, để con có thể tin nhận Chúa là Cha. Xin nâng đỡ đức tin còn non yếu của con, để con biết yêu Chúa nhiều hơn. Amen.
(Nguồn: 5phutloichua.net)

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Lòng tin của người mẹ





Bài Tin Mừng nói về người phụ nữ đã năn nỉ Chúa Giêsu chữa bệnh cho con gái của bà làm tôi nhớ đến mẫu chuyện sau đây:

Một bà già đã có tuổi đi từ Buffalo đến thăm con gái tại Cleveland trên một chiếc tàu chở khách. Khi tàu đang chạy giữa biển thì bảo tố xảy đến. Ai nấy đều hốt hoảng, lo sợ. Chỉ duy có bà cụ đó thì vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ngồi khẻ cúi đầu cầu nguyện.

Sau khi trận bão đi qua rồi, nhiều người đến hỏi vì sao bà bình tĩnh được trong cơn nguy biến như vậy. Bà đáp:

- Tôi có hai người con gái. Một đứa đã qua đời đang ở với Chúa trên thiên thượng, còn một đứa ở Cleveland. Trong cơn bão đó, tôi không biết mình sắp gặp đứa nào. Nếu phải qua đời, tôi sẽ gặp đứa ở thiên thượng, còn nếu bình yên vô sự thì tôi sẽ gặp đứa đang ở Cleveland. Cả hai đều là con yêu dấu của tôi, dù gặp đứa con nào thì tôi cũng đều sung sướng vui mừng cả. Vì thế, trong cơn nguy biến, tôi chỉ chờ đợi mà không lo lắng gì cả.
                                                  (Trích chuyện hay Đông-Tây)

Với câu chuyện này, tôi thấy bà mẹ đã đón nhận những biến cố trong cuộc sống một cách rất bình an. Niềm tin vào Thiên Chúa đã giúp bà vượt qua nỗi sợ hãi.
Bà đã sống Lời của Chúa Giêsu hết sức trung thực. "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành. (Mt 15, 28)

“Lạy Chúa xin ban cho con đức tin vui tươi, hạnh phúc vì biết những gì đang chờ ở cuối đường, sung sướng vì biết mình được yêu thương ngay giữa những sa mù của cuộc sống. Xin cho con đức tin cứng cáp qua những cọ sát đau thương của phận người, để dù bao thăng trầm dâu bể, con cũng không để tàn lụi niềm tin vào Thiên Chúa và vào con người.”
(Nguồn: 5phutloichua.net)

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

CÂU CHUYỆN HAI CÁI BỊ

(Sưu tầm)
- Thưa Thầy, tôi không phải là người theo đạo Phật.
Xin Thầy chỉ dẫn cho phương pháp tu tập.
- Quí vị muốn phương pháp tu tập với mục đích gì và tại sao lại chọn chúng tôi để đặt câu hỏi ?
- Tôi thấy cuộc đời này sao mà khổ quá, như tôi đây cũng có trình độ học thức, có công ăn việc làm tốt, gia cảnh đầm ấm, nhưng vẫn thấy khổ tâm nhiều chuyện, nhiều lúc cảm thấy bất an đến độ ăn không ngon ngủ không yên, nhiều điều lo lắng, bực mình lắm!
Tôi muốn được an tâm nên đì tìm phương pháp tu tập để thoát khổ.
Tôi chọn qúi Thầy để đặt câu hỏi, bởi tôi thường nhận các emails của PHTQ.CANADA do các bạn bè chuyển tới, với các bài viết tuy mang hình thức Phật giáo, nhưng nội dung hay quá, các bạn của tôi thấy có ích lợi nên chuyển cho tôi, mặc dù tôi không phải theo đạo Phật.
- Trên đời này, người nào không có tâm cố chấp, không có tâm phân biệt, không mang nặng hình thức thế gian thì người đó sống đời an lạc với hạnh phúc xuất thế gian.
- Kính xin Thầy giảng rõ hơn.
- Người đời thường mang hai cái đãy (cái bị).
*Một cái trước ngực chứa đầy lỗi lầm của người khác.
*Một cái sau lưng chứa đầy lỗi lầm của chính bản thân.
Do đó, người đời thường bực bội, bất an trước các lỗi lầm quá dễ thấy của người khác. Trái lại, với các lỗi lầm của chính bản thân, người đời thường che giấu, không muốn ai thấy, chính mình cũng không thừa nhận, không nhận ra, cho nên khó khá được, cho nên khổ dài dài. Muốn hết khổ, muốn bớt khổ, người đời - dù theo tôn giáo nào - nên đổi vị trí của hai cái bị nói trên.
Khi nhận thấy chính bản thân cũng có quá nhiều khuyết điểm, nhược điểm, người đời chắc chắn không còn dám cất cao giọng chỉ trích nhục mạ người khác, cũng như không còn chỉ trích tôn giáo, tín ngưỡng của người khác đang theo.
- Kính cảm tạ lời chỉ giáo của Thầy. Thực hay quá. Nhưng riêng tôi, tôi không muốn đổi vị trí của hai cái bị đó thì sao, thưa Thầy ?
- À, quí vị không muốn đổi vị trí của hai cái bị, thì quí vị đổi nội dung của chúng cũng được mà.
- Tôi chưa hiểu rõ ý của Thầy ?
- Nếu quí vị vẫn giữ vị trí của hai cái bị :
Cái bị trước ngực qúi vị chứa đựng toàn là ưu điểm của người khác.
Cái bị sau lưng quí vị chứa đựng toàn là ưu điểm của bản thân.
- Tôi vẫn chưa tỏ tường ?
- À, khi đó quí vị sẽ thấy ưu điểm của người khác quá nhiều, lắm khi vượt trội hơn mình, mình thực ra chẳng bằng nhiều người lắm. Từ đó, mình bớt đi tánh phê phán, phỉ báng người khác - hãy thu mình lại, quan sát chính bản thân, quan sát chính bản tâm, mình sẽ được bình an ngay.
- Thực là quí hoá, tôi hiểu rồi. Kính chúc Thầy tâm luôn bình an.
Kính cảm tạ.