Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Chúa ở cùng con


PM. CAO HUY HOÀNG, 20.6.2011

Suy niệm lễ Mình Máu Thánh Chúa
 
Chuẩn bị mừng Lễ Mình Máu Thánh Chúa, một ca đoàn Giáo Xứ ở vùng quê, tập bài hát nầy:
“Chúa vẫn âm thầm từng ngày trong con, với những vui buồn cuộc đời nhân gian, bước con lầm than tình Chúa vẫn dâng tràn. Tình yêu của Chúa ví như khung trời xanh, ngày đêm lặng lẽ vẫn chở che mọi lúc, bước con an bình đời thắm tươi đẹp tình.Chúa ở cùng con với tấm lòng son sống cho đời con chan chứa khôn vơi tình thương Chúa sáng ngời. Tình con dâng Chúa quyết tâm từ đây mến yêu nồng say dấn thân dựng xây trọn cả cuộc đời nầy”.
(Lời bài hát “Chúa trong đời con” của Lm. Ns. Thái Nguyên )

Chọn và tập bài hát này để hát lúc Rước Lễ trong lễ Mình Máu Thánh Chúa Giêsu, có một vài ca viên thắc mắc rằng: lễ Mình Máu Thánh Chúa mà sao hát bài nầy, nghe không có gì là Thánh Thể, là Mình Máu Thánh Chúa cả.
Anh ca trưởng ôn tồn nói:
- Thưa anh em, lâu nay chúng ta đã hát nhiều bài về Mầu Nhiệm Thánh Thể và tôn vinh Thánh Thể Chúa, hôm nay tôi chọn bài nầy, vì tôi nghĩ sống Bí Tích Thánh Thể không chỉ là việc tôn vinh Thánh Thể Chúa và rước lấy Mình Thánh Máu Thánh Chúa, mà còn phải sống niềm Tin Cậy Mến, với lòng tạ ơn Chúa Giêsu đang ngự trong lòng, và hơn thế nữa phải trở nên của ăn cho mọi người bằng việc bác ái, dấn thân phục vụ Chúa và Giáo Hội.
Rước lấy Thánh Thể Chúa, là “Chúa vẫn âm thầm từng ngày trong con”. Tâm hồn mình là Nhà Tạm của Chúa Giêsu Thánh Thể. Đi đâu, ở đâu, làm gì, chúng mình cũng đang có Chúa. Vậy mà, chúng mình vẫn theo lệ rước lễ thì vẫn rước lễ, mà vẫn quên Chúa đang sống trong lòng mình. Có phải vơ đũa cả nắm không, nhưng tôi biết chúng mình vẫn cầu nguyện rằng: Xin Chúa cho con, cho nhà con, cho vợ con, cho chồng con được chuyện nầy, việc nọ. Tôi nghĩ cách cầu nguyện ấy vừa kém Đức Tin: vì không lẽ Chúa Giêsu Thánh Thể đang ở trong chúng ta không biết chúng ta cần gì sao?  Lại vừa kém Đức Ái: vì lời cầu nguyện ấy chỉ qui về cho mình, cho nhà mình. Lòng mình không trải ra với mọi người. Lòng mình không chút bận tâm đến ai. Cầu nguyện mà còn ích kỷ như thế thì huống gì nói đến việc chia sẻ. Trong khi đó, Chúa Giêsu Thánh Thể trong lòng mình đang muốn mình trở nên tấm bánh bẻ ra nuôi sống mọi người. Tấm bánh bẻ ra ấy là sự dâng hiến cho Thiên Chúa mà anh em mình quyết tâm: “Tình con dâng Chúa quyết tâm từ đây mến yêu nồng say dấn thân dựng xây trọn cả cuộc đời này”. Đầu giờ và cuối giờ tập hát anh em mình hay cầu nguyện cho những địa chỉ mà anh em không quen biết là vì lý do như vậy đó. Xin anh em thông cảm vui lòng, tôi đã chọn bài này. Cả ca đoàn lặng thinh, suy niệm, rồi đọc kinh kết thúc giờ tập hát sốt sắng.
……
Từ những suy tư của anh ca trưởng, tôi chợt nhớ bố tôi hay nói về chuyện hầu hết các bài giảng đều dẫn chúng ta đến kết luận là sống sao cho được vào Nước Trời, được vào Thiên Đàng, được Ơn Cứu Rỗi; như thế đấy, làm cho mọi người cứ lầm tưởng rằng Nước Trời ở đâu xa lắm, Thiên Đàng là nơi ta sẽ đến, Ơn Cứu Rỗi còn ở phía tương lai.
Thực ra, Nước Trời, Thiên Đàng, Ơn Cứu Rỗi đang ở đây, không ở đâu xa, đang ở trong lòng ta: chính Thánh Thể Chúa Giêsu, như Chúa Giêsu đã xác quyết: “Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Đấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta” ( Ga 6, 56 – 57 ).
Hơn nữa, dù Thánh Lễ diến ra ở Âu, Á, Mỹ hay Phi, ở thành thị hay thôn quê, ở Nhà Thờ Chính Tòa hay trong nơi lao tù, trong trại cải tạo, thì tấm bánh ấy, chén rượu ấy, cũng là chỉ một Mình Thánh Máu Thánh Chúa Giêsu, và tất cả chúng ta, những người rước lấy, đều sống chung một nguồn sống duy nhất là Chúa Giêsu Thánh Thể. Như vậy, mọi người đang sống trong thiên đàng của Thiên Chúa ngay hôm nay. Vì thế, việc thể hiện tình hiệp nhất, yêu thương, việc bác ái giúp nhau phần hồn phần xác để đi trọn cuộc lữ hành này, là bổn phận thiết yếu của mỗi chi thể trong cùng một Thánh Thể Chúa Kitô.
Thánh Phaolô dạy: “Anh em thân mến, chén chúc tụng mà chúng ta cầm lên chúc tụng Chúa chẳng phải là thông hiệp với máu Chúa Kitô sao ? Tấm bánh mà chúng ta bẻ ra chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao ? Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần cùng một tấm bánh”. (1Cr 10, 16 – 17 )
Thế là, hình ảnh sống động của Nước Trời, của Thiên Đàng, của Ơn Cứu Rỗi, còn cụ thể qua việc bác ái. Hai cụ bà hành khất ở xó chợ. Một bà còn lết được, một bà bất toại một chỗ. Bà còn lết được chia cho bà kia những gì mà mình kiếm được mỗi ngày. Hai bạn tù chia nhau một mẫu bánh. Hai người cùng khổ chia nhau mấy con cá lăn tiêu… Đó là hình ảnh Nước Thiên Đàng của Thiên Chúa đang sống động trong chúng ta.
Thiên Đàng không ở đâu xa, không là tương lai, nhưng là hiện tại, là ngay lúc nầy, ở ngay trong lòng ta: Chúa Giêsu Thánh Thể và việc bác ái yêu người mà Thánh Thể Chúa mong muốn, thôi thúc, hướng dẫn.
Lễ Mình Máu Thánh Chúa còn mời gọi chúng ta hãy cầu nguyện và giúp đỡ đặc biệt cho các Linh Mục, hiện thân của Chúa Kitô, hiện thân của Thánh Thể, của ơn cứu rỗi. Việc giúp đỡ các Linh Mục có một đời sống vật chất, có phương tiện rao giảng Lời Chúa và chu toàn sứ vụ, thì dễ, nhưng việc góp ý xây dựng thì không dễ chút nào. Vì vậy, thiết tưởng phải liên lỉ cầu nguyện cho các linh mục nên thánh thiện theo gương Chúa Giêsu chí thánh.
Ở một Giáo Xứ gần chỗ tôi, có cụ già đạo đức đặc biệt. Tuổi cụ hơn gấp đôi tuổi cha sở. Gần đây, cụ thường nhắm mắt lại khi cha sở đọc Lời Truyền Phép. Ai hỏi cụ tại sao nhắm mắt, cụ trả lời là thói quen. Nhưng thực ra, không phải như thế. Mới đây, cụ đã vào xin gặp riêng cha sở.
“Xin cha đóng cửa lại. Con muốn thưa chuyện riêng với cha… Thưa cha, mỗi khi cha đọc Lời Truyền Phép, con nhắm mắt lại để không nhìn thấy cha, để chiêm ngưỡng chỉ một Chúa Giêsu quá sức khiêm nhường. Vì dù cha là con người có bất toàn thế nào đi nữa, có thể có nhiều tai tiếng không tốt, hoặc kể là cha có tội lỗi đi nữa, thì Chúa Giêsu cũng vâng lời cha mà ngự xuống trong hình Bánh Rượu, để nên Mình Thánh Máu Thánh dưỡng nuôi linh hồn chúng con…Cha biết đó, giáo dân xứ mình đang không vâng lời cha, bỏ xứ nhà sang dự lễ xứ bạn, không tham dự thánh lễ với cha, không xưng tội với cha, còn chống lại cha nữa. Trong khi đó, Chúa Giêsu không bỏ cha, còn thương cha, thương con, thương yêu mọi người mà chịu vâng lời cha ngự xuống trong hình bánh rượu nữa. Mong cha nghĩ lại điều này, để Giáo Dân cũng vâng lời cha như trước”.Tôi nghĩ cụ già ấy đang làm một việc bác ái do chính Thánh Thể Chúa thôi thúc, Khi đã hiệp nhất trong cùng một tấm bánh, trong cùng một thân thể, thì thương tích của chi thể nầy cũng là nỗi đau của chi thể kia. Không thể có sự dững dưng vô tình trước những thương tích xác hồn của anh em cùng chung tấm bánh, chung ly rượu, đặc biệt hơn khi những anh em đó lại là những hiện thân của Chúa Kitô.
“Chúa vẫn âm thầm đợi chờ trong con,biết hiến dâng trọn cuộc đời xin vâng, biết quên mình đi để mến yêu chân tình, để còn vang mãi khúc ca của đời con, lời chúc tụng Chúa Đấng Tình Yêu vạn thuở, Đấng con tôn thờ và mến yêu đợi chờ”( Lời bài hát “Chúa trong đời con” của Lm. Ns. Thái Nguyên ) Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con tạ ơn và kính thờ Chúa đang ngự trong lòng chúng con. Xin cho chúng con tấm lòng và bàn tay yêu thương dấn thân phục vụ như tấm bánh bẻ ra cho đời. Xin cho các Linh Mục của Chúa đồng hình đồng dạng với Chúa, Đấng đã tế lễ đời mình nên thần lương, nên sự sống Thiên Đàng cho chúng con. Amen.

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

MỘT CHỖ KHỦNG KHIẾP

Veritas
  Câu chuyện xảy ra tại một nhà giam bên Liên Xô. Một cựu tù nhân, bà Arsenjeff, thuật lại một kinh nghiệm mắt thấy tai nghe diễn ra tại đó, nơi bà gọi là "Một chỗ khủng khiếp" như sau: Một buổi chiều kia, một cô gái trẻ cùng bị giam với chúng tôi kề miệng vào tai tôi khẽ nói: chị biết mai là ngày gì không? Rồi không đợi tôi trả lời, cô ta nói tiếp: "Mai là ngày lễ Phục Sinh".Nghe thế, tôi tự hỏi: "Lễ Phục Sinh đã đến rồi sao, lễ của niềm vui và hy vọng? Nhưng trong tù, niềm vui của chúng tôi đã héo úa và khô cằn. Còn niềm hy vọng?...". Tôi đi lại trong phòng và không dám suy nghĩ tiếp.Bỗng một tiếng reo vang nổi lên phá tan bầu không khí nặng nề: "Ðức Kitô đã sống lại thật".Quá sức sửng sốt, các nhân viên trở nên bất động như những tượng gỗ. Có lẽ trong tâm trí, họ giận dữ lên án một diễn tiến không bao giờ xảy ra tại đây. Sau một lúc yên lặng, tôi nghe tiếng giày nặng nề tiến đến gần phòng giam của chúng tôi. Rồi cửa phòng được mở tung. Hai nhân viên giận dữ hỏi ai đã xướng câu mê tín dị đoan và hùng hổ túm lấy cô gái, lôi cô ta sền sệt ra khỏi phòng.Một tuần lễ sau, cô ta được thả về phòng giam, mặt cô ta xanh xao, người gầy đi thấy rõ. Qua tuần lễ Phục Sinh, người ta đã biệt giam cô vào một phòng không có lò sưởi, để cái lạnh thấu xương và cơn đói hành hạ thân thể một con người họ cho là cuồng tín. Sau khi nằm yên tại một góc phòng hồi lâu, cô ta vẫy tay gọi tôi lại thều thào: "Dù sao tôi cũng đã tuyên xưng niềm tin vào sự Phục Sinh trong trại giam. Những cái khác không quan trọng gì cho lắm". Nói xong cô cố gắng mỉm cười và tôi thấy ánh mắt cô vẫn lóe sáng lên như dạo nào.Ðược dịp tuyên xưng niềm tin Phục Sinh cách đặc biệt như cô gái trên thật hiếm hoi. Nhưng mẫu gương can đảm của cô phải nhắc nhở chúng ta cố gắng thực thi lời nguyện chúng ta luôn cùng nhau xướng lên sau những lời truyền phép: "Chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho đến khi Chúa lại đến".Tuyên xưng việc Chúa sống lại bằng cách hiểu rõ ý nghĩa và giá trị của sự chết, của những đau khổ, của những vấn đề khó khăn. Cuộc sống của chúng ta không chỉ đóng khung và chấm cùng tại đó. Nhưng người mang niềm tin Phục Sinh phải chiến đấu để vượt qua, để lướt thắng những khó khăn, hạn chế những đau khổ, những sự dữ, những tội lỗi, để phát huy cuộc sống mới của những tạo vật được tái sinh nhờ cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Kitô.

Trí khôn và ý muốn

Thanh Phương 

Cách đây hàng ngàn năm, có một nhà hiền triết tài giỏi tên là Simonide. Ngày kia, nhà vua cho vời ông ta đến và hỏi:
- Thượng đế là gì?
Ông ta xin nhà vua cho mình một ngày để suy nghĩ. Sáng hôm sau, khi nhà vua gọi tới, thì ông ta lại xin thêm hai ngày nữa để suy nghĩ.
Và khi hai ngày đã trôi qua, ông ta lại xin thêm bốn ngày nữa. Rồi sau đó, ông ta lại xin thêm tám ngày nữa. Cứ mỗi lần nhà vua truyền cho ông ta đến, thì ông ta lại xin hoãn với số ngày gấp đôi. Sau cùng, nhà vua bực bội, cho triệu ông ta đến và giận dữ hỏi:
- Cho tới bao giờ, nhà ngươi mới trả lời câu hỏi của ta? Thượng đế là gì?
Bấy giờ ông ta mới ôn tồn trả lời:
- Xin nhà vua đừng hối thúc tôi. Vấn đề thật khó khăn và tôi nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ tìm thấy được câu trả lời. Bởi vì càng suy nghĩ, tôi lại càng cảm thấy bối rối. Vấn đề dường như đã vượt ra ngoài khả năng của tôi.
Kể lại câu chuyện này, tôi cũng muốn nói lên sự bất lực của chúng ta khi phải trình bày về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi, mà chúng ta mừng kính hôm nay. Mặc dù chúng ta đã học hỏi, đã tìm tòi, nhưng không bao giờ được quên rằng: Chúa Ba Ngôi là một mầu nhiệm. Sở dĩ chúng ta biết được là vì chính Chúa đã tỏ lộ cho chúng ta.
Tất cả những gì chúng ta biết về mầu nhiệm này được gồm tóm như sau: Nơi Thiên Chúa có ba ngôi: Cha, Con và Thánh Thần. Cả Ba Ngôi cực thánh này đều có chung một bản tính, nên bằng nhau về mọi phương diện và chỉ làm thành một Thiên Chúa duy nhất.
Trong giây phút này, tôi chỉ xin chia sẻ một vài ý nghĩ đơn sơ, đó là đứng trước mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi, trí khôn chúng ta lại quá nhỏ bé đề mà hiểu thấu, nhưng con tim chúng ta lại đủ to lớn để yêu mến.
Thực vậy, trí khôn chúng ta quá nhỏ bé để mà hiểu thấu. Tôi xin đưa ra một thí dụ: trước mặt chúng ta đây có ba cô, cô Quít, cô Mít, cô Cam. Đó là ba ngôi vị. Mỗi người có một bản tính khác nhau và làm thành ba con người riêng biệt. Đối với Chúa Ba Ngôi thì khác. Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, mặc dù là ba ngôi riêng biệt, những chỉ là một Thiên Chúa duy nhất. Đó là một mầu nhiệm không thể nào hiểu thấu, bởi vì trí khôn chúng ta quá nhỏ bé.
Hẳn rằng đã nhiều lần chúng ta được nghe mẩu chuyện về thánh Augustinô. Ngài là một vị thánh tiến sĩ trong Giáo Hội, đã viết nhiều cuốn sách có giá trị. Ngày kia, để bắt đầu viết một thiên khảo luận về Chúa Ba Ngôi, ngài đã đi dạo trên bờ biển để suy nghĩ và cầu nguyện. Bỗng chốc ngài nhìn thấy một em bé đang dùng một chiếc vỏ sò múc nước và đổ vào một chiếc lỗ nhỏ trên bãi cát. Ngài dừng chân và hỏi:
- Em làm gì thế?
Em bé bèn trả lời:
- Tôi muốn tát hết nước biển vào trong chiếc lỗ này.
Thánh nhân mỉm cười và nói:
- Làm sao em làm được?
Nhưng em bé nghiêm nét mặt và nói:
- Tôi làm việc này còn dễ hơn cái ảo vọng của ngài là muốn trình bày cặn kẽ về Chúa Ba Ngôi.
Nói đoạn, em bé biến mất. Thánh nhân hiểu rằng đó chính là một thiên thần được Chúa sai đến để nhắc nhở: trí khôn con người thì quá nhỏ bé để hiểu về mầu nhiệm này.
Thế nhưng, con tim của chúng ta lại đủ to lớn để yêu mến Ngài. Thực vậy, Chúa Giêsu đã tỏ lộ không phải để chúng ta hiểu thấu, nhưng để chúng ta yêu mến.
Trước hết, con tim chúng ta đủ to lớn để ca tụng ngài. Mỗi khi hát: Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời. Mỗi khi đọc: Sáng danh Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần. Môi khi làm dấu thánh giá, là chúng ta ca tụng và thờ lạy Chúa Ba Ngôi.

Hơn thế nữa, con tim chúng ta cũng đủ to lớn để cảm tạ Chúa Ba Ngôi. Vậy Ngài đã làm gì cho chúng ta? Chúa Cha đã tạo dựng nên chúng ta ngay khi chúng ta còn chưa cất tiếng khóc chào đời. Chúa Con đã dùng cái chết trên Thập giá để cứu chuộc chúng ta. Và Chúa Thánh Thần luôn thánh háo chúng ta. Nhờ bí tích Rửa tội, chúng ta trở nên con cái Thiên Chúa. Nhờ bí tích Thêm sức, chúng ta trở nên những người lính chiến của Chúa Thánh Thần. Nhờ bí tích Giải tội, chúng ta được tẩy sạch mọi tội lỗi. Vì thế, chúng ta phải cảm tạ và yêu mến Chúa Ba Ngôi.
Sau cùng, trái tim chúng ta cũng đủ to lớn để cho Chúa Ba Ngôi ngự trị. Thiên Chúa không ngự trên chốn trời cao, xa cách ngàn trùng. Trái lại, Ngài sống trong chúng ta, Ngài ở cùng chúng ta và chúng ta là đền thờ sống động của Ngài. Mỗi khi tâm hồn chúng ta sạch tội trọng, Chúa Ba Ngôi sẽ ngự trị và trao ban cho chúng ta sự sống thầm linh, sự sống ân sủng, nhờ đó, chúng ta thuộc về gia đình của Thiên Chúa.
Hãy yêu mến Chúa Ba Ngôi, để rồi chúng ta sẽ được chiêm ngắm Ngài nhãn tiền, mắt đối mặt trong niềm hạnh phúc đời đời.

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

THĂNG THIÊN


Bảo Lộc

Chuyện kể rằng, khi Chúa Giêsu Kitô về Trời, các thiên thần ra mừng đón Ngài. Họ thắc mắc không hiểu vì sao Chúa về Trời sớm quá. Làm sao Ngài hoàn thành được sứ mạng Chúa Cha giao phó khi chỉ rao giảng mới được ba năm.
Một thiên thần suýt xoa: “Bây giờ Chúa không còn ở trần gian nữa, không biết Nước Trời làm sao hiện diện được?”
Chúa đáp: “Ta không lo, ta đã dặn dò các môn đệ của ta tiếp tục công việc của Nước Trời.”
Các thiên thần kinh ngạc: “Chúa giao sứ mạng ấy lại cho ai? Những môn đệ chết nhát đó à? Chúa thật sự nghĩ rằng họ có thể làm được sao?”
Chúa trả lời: “Ta tin nơi họ.”
Các thiên thần nhao nhao phản đối: “Cho dù như thế, lạy Chúa, sau khi những người này chết đi thì sao? Người ta sẽ quên hết những điều Chúa dạy họ?”
Chúa mỉm cười: “Ta tin rằng sẽ có những người khác tiếp nối công việc của họ.”
Các thiên thần trố mắt không tin: “Chúa à, Chúa không có kế hoạch nào khác sao? Hay là để chúng con đi làm việc này chắc ăn hơn.”
Chúa lắc đầu: “ không! Ta chỉ có một kế hoạch duy nhất. Họ sẽ làm được điều đó, vì Thần Khí của Ta sẽ ở với họ”

***
Lạy Chúa xin cho chúng con biết tiếp tục sứ mạng của Chúa mà đi rao giảng và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Chúa bằng chính đời sống chứng nhân của mình ở trong gia đình, hãng xưởng, giáo xứ và trong các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày…… Amen! 

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

NIỀM TIN HÔM NAY

THANH THANH

Niềm tin vào Thiên Chúa của người Công giáo toàn cầu nói chung, ở Việt Nam nói riêng, được xếp vào ba loại sau: có đạo, giữ đạo và sống đạo.
Loại có đạo
Khi lãnh Bí tích Rửa tội, thì họ trở thành người có đạo, là người Công giáo.
Họ vào đạo vì ích lợi bản thân, vì nhu cầu tình cảm và tư lợi…chứ không vì lòng mến Chúa.
Họ vào đạo vì lập gia đình, có thế mới lấy được chồng, mới cưới được vợ.
Họ vào đạo để khi chết có chỗ chôn, lập gia đình thì cử hành long trọng trong nhà thờ, lúc sống thì nhận được sự giúp đỡ về cơm gạo, nhà cửa, tiền bạc, quần áo, sách vở, nghề nghiệp…
Họ vào đạo nhưng chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân, không liên kết với cộng đoàn đức tin qua việc cử hành phụng vụ, cũng chẳng làm việc phụng tự. Họ tách rời các sinh hoạt của Giáo hội, trừ vài dịp đặc biệt như rửa tội, cưới xin, an táng của họ hay gia đình họ mà thôi.
Cao cấp hơn, họ còn đi tu nữa. Họ đi tu không phải vì yêu mến Chúa, cũng chẳng quan tâm đến Giáo hội, càng không màng chi đến các linh hồn. Họ đi tu không phải để hiến thân vì Chân Lý, chứng tá cho sự thật, nhưng vì bản thân của họ. Vì đi tu mà có nhiều điều kiện hơn, tương quan rộng hơn, qua đó, họ có thể kiếm lợi, làm kinh tế nhanh hơn và thu gom được nhiều tiền bạc vật chất để giúp cho gia đình, dòng họ.
Họ trá hình dưới lớp áo nhà tu, họ nói về đời tu, hướng dẫn người khác tu, nhưng họ thì không tu. Tâm trí họ luôn là tiền bạc, vật chất, là kế sách và mưu lược để có thêm chỗ đứng, chỗ dựa. Tâm hồn họ nặng trĩu mùi tục lụy, đường đời họ thì luôn gắn bó với những giá trị bọt bèo, tương đối, chóng qua.
Loại người có đạo giống như câu truyện trong Tin Mừng diễn tả: “hạt giống rơi trên vệ đường nên bị chim chóc đến ăn mất; hạt rơi trên sỏi đá, khi nắng lên, nó liền bị cháy; hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả” (Mc 4,4-7).
Loại giữ đạo
Loại này thể hiện đời sống đạo qua việc giữ luật. Họ giữ luật không phải vì lòng yêu mến Chúa, nhưng vì sợ Chúa phạt. Thật trái ngược với điều Chúa Giêsu mong muốn, là : “Nếu anh em yêu mến Thầy, thì anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy” (x. Ga 14,15-21)
Mẩu truyện: Một thiên thần từ trời xuống, một tay cầm bó đuốc và một tay cầm xô nước. Thấy lạ nên có người thắc mắc.Thiên thần trả lời: ta dùng ngọn đuốc để thiêu rụi thiên đàng, còn xô nước để dập tắt hỏa ngục.Người kia lên tiếng: Cần phải có thiên đàng để thưởng công cho người giữ luật Chúa và hỏa ngục để phạt những kẻ bất tuân chứ.Thiên thần nói: Ta làm vậy, bởi con người chỉ lo giữ luật để được lên thiên đàng, chứ không phải vì yêu mến Chúa. (sưu tầm)

Loại giữ đạo giống như cây trồng, tuy không chết, nhưng cũng không sinh hoa kết quả, không cho cành lá tốt tươi để phục vụ cho cuộc sống con người. Nhìn nó mà người ta không biết nó là cây gì. Cũng vậy, loại giữ đạo nắm giữ thật chặt các giá trị mặc khải, bóp nghẹt mọi tinh hoa của ân sủng, khiến tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa bị héo khô.
Loại giữ đạo giống như câu truyện trên, họ cố tuân giữ một số những luật lệ của Thiên Chúa, những quy định của Giáo hội, như ăn chay hai lần một năm, xưng tội rước lễ trong mùa Phục sinh ít là một lần, có đi lễ ngày Chúa nhật... Họ giữ đạo không phải vì lòng yêu mến Chúa yêu người, nhưng vì sợ xuống hỏa ngục, sợ Chúa phạt. Họ làm vì bắt buộc chứ không có tự nguyện, càng không có tự do, không có sự tác động của trái tim, sự thôi thúc của tâm hồn, sự thúc đẩy của Thánh Thần.
Loại giữ đạo tự đóng khung bản thân, vo tròn cuộc sống, bao quanh cuộc đời mình lại bằng bức tường vững chắc của lề luật, của lý lẽ, mà quên đi sức mạnh của tình yêu, hoặc xem nhẹ các giá trị nghĩa tình, nghĩa thiết, nghĩa ân.
Loại giữ đạo không biểu lộ được các giá trị nhân cách, đạo đức và đức tin của mình. Họ giống như mồ mả tô vôi bên ngoài có vẻ đẹp đẽ, nhưng bên trong thì dơ bẩn. Họ là người Công giáo, nhưng người khác không nhận ra được họ là gì, tôn giáo nào và Đấng họ tôn thờ là ai.
Loại giữ đạo có thể còn nhầm lẫn cho rằng cứ giữ luật là tốt, Thiên Chúa sẽ không làm gì được mình, và chắc chắn sẽ được vào thiên đàng.
Loại giữ đạo có thể trở nên kiêu căng tự phụ khi coi những việc tuân giữ của mình là đầy đủ, là bảo đảm, nên coi thường anh em, lên mặt dạy đời, và khinh chê người khác.
Loại giữ đạo nắm giữ thật chắc mọi ân sủng cùng các nén bạc Chúa ban mà không sinh hoa kết quả gì, chẳng sinh lợi ích chi cho bản thân, cho cộng đoàn và cho Giáo hội Chúa Kitô.
Loại giữ đạo dễ tính toán so đo kỹ lưỡng không những với Chúa, mà còn cả với những người thân yêu trong gia đình của mình, dù đó là cha mẹ hay vợ chồng hoặc con cái.
Loại giữ đạo biểu lộ một cuộc sống yếu nhược, yếm thế, buồn tẻ, nhàm chán, lãnh đạm, thờ ơ dửng dưng với các giá trị của siêu nhiên, của niềm vui, hạnh phúc và bình an.
Loại giữ đạo dễ chạy theo và tìm kiếm sự đồng thuận của dư luận, chứ không dựa vào chân lý và sự thật.
Loại giữ đạo dễ bực bội, cáu gắt, gây hấn với mọi người xung quanh khi không hợp, không đúng với suy nghĩ củamình.

Loại sống đạo
Khác với hai loại trên, người sống đạo sẽ toát lên trong đời sống của họ nét vui tươi phấn khởi, yêu đời yêu người, thư thái thanh thản, can đảm an bình, từ tốn nhân hậu, nhẫn nại hy sinh, bao dung tha thứ.
Khác với hai loại trên, người sống đạo sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn của cuộc sống như thiên tai, đói nghèo, bệnh tật, nghề nghiệp, hiểu lầm, oan ức, nghi kỵ một cách tự tin, hiên ngang.
Khác với hai loại trên, người sống đạo luôn can đảm đứng về phía công lý, công bằng, sự thật và chẳng có một áp lực của thể chế chính trị, của quyền lực con người làm cho họ chùn bước, sợ hãi.
Khác với hai loại trên, người sống đạo luôn tìm kiếm Thánh ý Thiên Chúa và bằng mọi cách thực thi Ý Ngài. Thiên Chúa luôn là chỗ dựa duy nhất, là sức mạnh vô biên, là nguồn ủi an bất tận cho họ. Họ say mê tìm kiếm Thiên Chúa, nhờ vậy, niềm tin được củng cố, lòng cậy thêm vững vàng, và lòng mến luôn sắt son.
Khác với hai loại trên, người sống đạo luôn đặt tình nghĩa lên trên, lấy con người làm trọng để lắng nghe, cảm thông, khích lệ, giúp đỡ và coi đó là niềm vui cho cuộc sống. Họ không so đo hơn thiệt, cũng chẳng tính toán chi li, mà luôn tìm cách để được người hơn được việc, lợi chung hơn là ích riêng.
Khác với hai loại trên, người sống đạo luôn lưu tâm đến các giá trị của nhân cách, tinh thần, tình yêu, Đấng vĩnh cửu, nhờ vậy, mọi chiều kích nhân bản, đạo đức, trí thức, bác ái được luôn phát triển và thăng tiến.
Khác với hai loại trên, người sống đạo luôn tìm cách xây dựng và phát triển Giáo hội cũng như xã hội. Triều thiên vinh quang đời họ được kết dệt từ những hy sinh và phục vụ tha nhân trong yêu thương, kính trọng và quý mến.
Khác với hai loại trên, người sống đạo luôn hài lòng với cuộc sống hiện tại. Họ không quá tham vọng cũng không bi quan, không thất vọng cũng chẳng tự cao, nhưng vui lòng đón nhận cuộc sống với tất cả mọi thử thách và thách đố của nó.
Khác với hai loại trên, người sống đạo luôn đi tìm vinh quang cho Thiên Chúa, cho Giáo hội, cho gia đình và anh em, chứ không tìm xây dựng chỗ đứng và vinh quang cho riêng mình.
Là con cái Thiên Chúa
Là con cái Thiên Chúa mà chỉ dừng lại ở hai loại trên, thì sức sống của Giáo hội và của bản thân sẽ chậm phát triển, trở nên ì ạch, xa lạ với con người, giống như một cỗ xe hoành tráng to lớn, nhưng lại chạy bằng hơi nước vậy.
Yêu mến phải được đặt lên hàng đầu. Yêu mến phải là động lực mạnh mẽ chi phối mọi suy nghĩ, lời nói và việc làm của con người. Yêu mến phải bao trùm toàn bộ cuộc sống con người, và hành động để vừa chứng thực cho lòng yêu mến của mình. Nhờ vậy, niềm vui nâng cao, sức sống dồi dào, an bình đích thực. Yêu mến phải trở thành nguồn say mê, là hạnh phúc, là nguồn vui cho mọi người kiếm tìm.
Nhiều người đã nhầm lẫn giữa hành vi và động lực. Vì vậy, họ đã cố làm nhiều việc và cho rằng mình đã hiếu thảo, đã cố gắng giữ luật và cho rằng mình đã yêu mến Chúa. Tất cả phải ngược lại.
Giống như con cái phải có lòng hiếu thảo với cha mẹ trước, là biết quan tâm, chăm sóc, lo lắng, khích lệ ủi an, rồi dùng nhiều việc khác để chứng minh lòng thành ấy như giúp đỡ vật chất, lo cho sức khỏe, chia sẻ công việc... Còn ngược lại, bảo rằng tôi đã lo lắng, hỗ trở tiền bạc cho cha mẹ thì coi như đã có lòng hiếu thảo thì thật không đúng.
Cũng vậy đối với Thiên Chúa, con người yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn và hết sức lực trước. Lòng yêu mến này được kiểm chứng bằng việc chú tâm lắng nghe những hướng dẫn của Ngài, và chu đáo cẩn thận trong việc thực hiện các giáo huấn ấy.
Lời Chúa Chúa Giêsu dạy ta cần phải nhớ để tránh sự lầm lạc đáng tiếc: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy...(x. Ga 14,15-21).

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Ta thuộc về ai?

" Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước. Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em." (Ga15, 18-19)
Lạy Chúa, xin cho con biết đặt đúng mục đích cho cuộc sống. Trong mỗi việc con làm, trong mỗi dự định, trong mỗi ý hướng. Xin cho con luôn biết tìm sự hiện diện của Chúa trong sự kiện đời con. Vì chúa đã chọn con và tách con ra khỏi thế gian này. Xin cho con đừng chôn chặt đời mình vào những toan tính thiệt hơn, vào những lợi danh, dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày.
Xin cho con biết đón nhận mọi sự với ánh mắt vui tươi, với nụ cười rạng rỡ vì nhận thấy sự hiện diện của Chúa ở khắp mọi nơi.

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Chương Trình Của Thiên Chúa

"... Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người." (Ga 15, 10)

Quí vị và các bạn thân mến!
Thiên Chúa có một chương trình cho mỗi một em bé chào đời. Sau đây là câu chuyện của một người đàn bà đã đón nhận chương trình ấy:

Tôi chuyển bụng và được đưa vào bệnh viện vào một buổi tối mùa đông. Tôi đang thiếp ngủ thì có tiếng của viên bác sĩ trực nói nhỏ vào tai tôi:
Thưa bà, tôi rất đau buồn báo tin cho bà biết rằng, kết quả của các cuộc xét nghiệm sơ khởi cho thấy thai nhi có những triệu chứng "đao".
"Ðao" là một triệu chứng để chỉ những em bé sinh ra với một trí não không bình thường. Tôi suy nghĩ miên man, tương lai của con tôi rồi sẽ ra sao? Chúng tôi sẽ ăn nói với gia đình và bà con họ hàng như thế nào?
Vào giữa lúc ấy một cô gái xuất hiện trước phòng tôi, tôi nhận ra cô tức khắc, đây là một học sinh trung học của tôi, tên của em là Jessica. Sự xuất hiện của em làm tôi nhớ lại những nữ sinh của lớp do tôi phụ trách.
Một buổi sáng nọ khi tôi có mang được ba tháng, Jessica đến gặp riêng tôi, sau một hồi do dự, em bật khóc và nói:
Thưa cô, em cũng đang có mang được bốn tháng.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Jessica cho tôi biết cha của đứa bé là một học sinh cùng trường. Jessica nói, cả hai đều còn quá trẻ để có thể kết hôn với nhau và nhất là còn quá trẻ để có con với nhau. Em không biết phải làm gì, vì mẹ em vừa mới ly dị và hiện đang phải làm việc vất vả mới có đủ tiền trả học phí cho em. Em không biết phải nói với mẹ em như thế nào?
Nghe xong câu chuyện của Jessica, tôi liền nói với em như thể tôi đã có sẵn câu trả lời trong đầu:
Chúa có một chương trình cho đứa con của em, em đừng bao giờ quên điều đó.
Trong thời gian đó Jessica đã thú nhận với mẹ em về lỡ lầm của em. Em không ngờ rằng mẹ em rất thông cảm với em.
Về phần tôi, tôi cũng đi gặp bà hiệu trường để bàn bạc về một kế hoạch khả dĩ có thể giúp Jessica trong những ngày em có mang. Các giáo viên cũng như cả lớp của Jessica đều hân hoan đón nhận tin vui và đều tỏ ra thông cảm với em. Dĩ nhiên, chương trình hành động thông thường nhất mà người ta cho là hợp lý nhất dành cho Jessica, là giúp em sinh nở và sau đó mang đứa con cho một tổ chức các cha mẹ nuôi.
Giờ này Jessica đang đứng bên cạnh tôi để an ủi tôi. Em cho tôi xem hình đứa con gái của em. Sau khi tôi sinh hạ đứa bé có triệu chứng "đao", Jessica đến đứng nói nhỏ vào tai tôi điều mà tôi đã nói với em trước đây:
Thưa cô, Chúa có một chương trình cho đứa con của cô, xin cô đừng bao giờ quên điều đó.
Tôi đã nhìn em và mỉm cười. Những gì tôi đã nói với em, giờ đây em dạy lại cho tôi.
Mười hai năm đã trôi qua kể từ ngày đó. Cách đây vài tuần tôi gặp lại Jessica trong một bãi đậu xe trước một siêu thị. Chúng tôi chào hỏi và nói chuyện với nhau. Khi tôi lái xe đi được một đoạn, các con tôi, kể cả đứa con gái mắc chứng bệnh "đao" hỏi tôi về Jessica. Tôi mỉm cười trả lời, đó là một trong những người thầy hay nhất của mẹ.
Thiên Chúa có một chương trình cho mỗi đứa con chào đời. Có lẽ đó cũng là điều mà chúng ta nghe vọng ra từ máng cỏ, nơi Hài Nhi Giêsu đã chào đời.
Ngài đến để cho mỗi một em bé được cưu mang và sinh hạ với tất cả phẩm giá của con người.
Ngài đến để cho mọi đứa bé chào đời được tôn trọng và yêu thương.
Ngài đến để cho mọi trẻ thơ đều có một tương lai.
Ngài đến để nói với chúng ta rằng, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, dù thông minh hay đần độn, dù xinh đẹp hay xấu xí, dù bình thường hay khuyết tật... tất cả mọi em bé chào đời đều có một phẩm giá thánh thiêng bất khả xâm phạm.
Ngài lại càng muốn nói với chúng ta rằng, những đứa bé bất hạnh nhất cần phải được dành cho nhiều tình thương và quan tâm hơn.
Cùng với các em bé chào đời, chúng ta cũng được Ngài mời gọi nhìn về không biết bao nhiêu người bất hạnh xung quanh chúng ta, họ cũng có một phẩm giá cao trọng như mọi người, và phải là đối tượng tình thương của chúng ta.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đến để tỏ bày phẩm giá cao trọng của chúng con, xin cho chúng con luôn ý thức được phẩm giá của chúng con, cũng như tôn trọng và yêu thương Chúa trong mỗi một tha nhân.
(Đài Chân lý Á Châu)