Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Người mẹ can đảm

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng: 
"Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an" (Mt 5, 5)

... Bà Anne-Dauphine Julliand là ký giả kiêm văn sĩ người Pháp và là bà mẹ Công Giáo năm nay 40 tuổi.
Ông bà Loic và Anne-Dauphine Julliand đã cho chào đời bốn đứa con, 2 trai và 2 gái: Gaspard, Thaiis, Azylis và Arthur. Chẳng may, đứa con gái lớn, Thaiis bị mắc chứng di truyền loạn-dưỡng-bạch-cầu (leucodystrophie) năm lên hai tuổi. Các bác sĩ cho biết bé chỉ sống được trong vòng vài tháng tới. Bà tâm sự:

- Nói rằng mình có một đứa con bị đau ốm thì dễ hơn là thú nhận mình có đứa con khuyết tật. Khuyết tật gây lo âu sợ hãi hơn là đau bệnh. Khuyết tật tạo nên một tình cảm khác lạ khiến người ta lúng túng không thoải mái. Đứa con khuyết tật thay đổi nhiều điều trong cuộc sống gia đình. Thành thật mà nói cuộc sống trở nên rắc rối phức tạp hơn, và thật nặng nề. Thế nhưng đứa con khuyết tật đã thay đổi tấm lòng của chúng tôi. Chúng tôi học cách cảm thức trở lại sự mỏng giòn của đứa bé cũng như của chính chúng tôi.

Với sự yêu thương chăm sóc hết mực của bà, mãi đến 3 tuổi rưỡi bé Thaiis mới qua đời.
Ngày 10-3-2011 bà phát hành tác phẩm: “Deux Petits Pas Sur Le Sable Mouillé”( Hai Bước Chân Nhỏ Trên Cát Ướt). Tác phẩm là một bản tình ca: yêu sống, yêu con và yêu Thiên Chúa. Sau đó, ngày 23-5-2013, bà viết tiếp cuốn “Une journée particulière” (Một ngày đặc biệt) nhắc lại những yêu thương dành cho con gái Thaiis.

Nhưng thử thách vẫn chưa chấm dứt. Bé gái thứ hai, Azylis, cũng mắc cùng chứng bệnh y như chị Thaiis. Nỗi đau tràn ngập trong lòng  bà Anne-Dauphine Julliand. Bà thổ lộ :
- Khi khám phá ra Azylis  mang cùng chứng bệnh với Thaiis, đã là một trận động đất trong đời sống lứa đôi của chúng tôi. Thế rồi trong khoảng thời gian đầu của cơn thử thách, chúng tôi đã quên mất nếp sống phu thê để dồn tất cả sự quan tâm trên đứa con khuyết tật. Từ từ chúng tôi học trở lại cách thức vợ chồng nhìn nhau, chú ý và chăm sóc lẫn nhau. Chúng tôi cũng học cách an ủi lẫn nhau nữa.
Người mẹ Công Giáo trẻ thật can đảm, tràn đầy hy vọng và đặt trọn niềm tin nơi Thiên Chúa. Bà nói :
Tôi nói khuyết tật gây sợ hãi hơn là cơn bệnh. Điều làm cho chúng tôi sợ chính là sự khác biệt. Đối diện với người khuyết tật chúng tôi lo sợ không biết phải nói năng truyền thông như thế nào, không biết phải xử sự ra sao. Chúng tôi cố gắng dồn mọi nỗ lực thực thi điều chúng tôi có khả năng làm và không nghĩ đến chuyện nhìn người kia. Tôi chỉ lo sợ không thể hiểu được đứa con gái khuyết tật của mình. Tôi bèn học với con cách thức nói năng thông truyền bằng một kiểu khác.

Đức Tin nâng đỡ tôi rất nhiều. Đức Tin không ngăn chặn tôi khỏi khóc lóc và khỏi đau khổ, nhưng
Đức Tin giúp tôi nhìn sự việc dưới một nhãn quan khác, theo một cách thức khác. Tôi nghĩ rằng ngày hôm nay Đức Tin của tôi được lớn mạnh. Điều thay đổi trong Đức Tin của tôi chính là chiều sâu và nét nhân bản thực tế. Ngày người ta loan báo cho chúng tôi biết căn bệnh của đứa con gái thứ hai, tôi nhận ra rằng Trời Cao không đổ ập trên đầu chúng tôi, nhưng Trời Cao đi vào căn nhà của chúng tôi, để cùng khóc với tôi và để đề nghị với tôi sự hiện diện của Trời Cao. Chính sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời tôi là điều vô cùng thân thương và thật quý báu đối với tôi. Kể từ ngày tôi cảm nhận được điều này cùng với trọn Tình Yêu vô điều kiện tháp tùng, tôi không còn sợ hãi cuộc sống nữa. Tôi không còn sợ đau khổ cũng không sợ ngã quỵ lẫn không sợ yếu ớt mỏng giòn.

... ”Xin nhớ đến nỗi khốn cùng của con,
và cuộc đời con vất vưởng nuốt cay ngậm đắng.
Nỗi niềm riêng canh cánh bên lòng,
khiến hồn con tiêu hao mòn mỏi.
Đây là điều con suy đi gẫm lại,
nhờ thế mà con vững dạ cậy trông:
Lượng từ bi THIÊN CHÚA đâu đã cạn,
lòng thương xót của Ngài mãi không vơi.
Sáng nào Ngài cũng ban ân huệ mới.
Lòng trung tín của Ngài cao cả biết bao!
Con tự nhủ: ”THIÊN CHÚA là phần sản nghiệp của con,
vì thế nơi Ngài, con trông cậy”.
THIÊN CHÚA xử tốt với ai tin cậy Ngài,
với ai hết lòng tìm kiếm Chúa.
Biết thinh lặng đợi chờ,
đợi chờ ơn cứu độ của THIÊN CHÚA, đó là một điều hay.
Cũng là một điều hay cho người nào
phải mang ách từ khi còn trẻ”
(Sách Ai Ca 3,19-27).

(”OMBRES & lumière”, Revue Chrétienne Des Personnes Malades Et Handicapées, De Leurs Familles Et Amis, Mai-Juin 2013)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Bình an thật

Làng chài Aman không phải là một nơi giàu có, nhưng niềm vui tươi luôn nở trên mặt mọi người. Cái nghèo vật chất không ngăn cản dân làng sống chan hòa, hạnh phúc với nhau. Mọi người ở đây đều sống trong yên vui.
Một ngày kia, hai anh em, Sôpốt và Sôpa, đi đánh cá và lưới lên được một thùng thật nặng. Khi về đến bờ, họ ngạc nhiên khi thấy thùng chứa đầy vàng và ngọc quý. Cả hai bối rối không biết phải làm gì, bèn đến hỏi ý kiến già làng Akian.
Sôpốt hỏi: 
- Thưa thầy, chúng tôi phải làm gì với những hạt ngọc này? Với ngần ấy vàng và ngọc quý, chúng tôi có thể phân phát cho hết mọi dân trong làng. Và chúng ta sẽ trở nên giàu có và hạnh phúc?
Già làng đủng đỉnh, trả lời một cách khô khan:
- Hãy đổ tất cả lại xuống biển!

Lạy Chúa, cả đời, con chỉ lo tìm kiếm bình an và hạnh phúc bằng việc tích trữ những giá trị vật chất. Nhưng
điều mà con nhận được chỉ là lo âu và khắc khoải. Xin Chúa, là nguồn bình an thật, hãy giúp con tìm kiếm sự bình an trong việc cho đi những gì con có hơn là giữ lại cho riêng con tất cả những gì con gặp.
19 Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con!" 20 Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. (Ga 20,19-20

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Đố kỵ

Trong một ngôi thánh đường nổi tiếng nọ ở Ý, người ta thuê một họa sĩ trứ danh đến vẽ bức ảnh của thánh Phanxicô Assisi thật lớn. Hôm họa sĩ bắt đầu chuẩn bị thuốc sơn, giá vẽ, thì một tu sĩ Phanxicô đến góp ý thế này: “Xin họa sĩ lưu ý, thánh Phanxicô không có râu đâu, phải vẽ cho đúng sự thật”.
- Vâng, tôi sẽ làm ngài tha mãn.
Hôm sau, một tu sĩ ngành Capuxinô lại đến gợi ý: “Họa sĩ nên nhớ. Thánh Phanxicô của chúng tôi có râu đàng hoàng, phải vẽ cho đầy đủ.”
- Vâng, xin ngài cứ yên tâm! 
Thế là cuộc tranh chấp “cha thánh của chúng tôi có râu – cha thánh của chúng tôi không có râu” đã bùng nổ. Khổ nhất là nhà họa sĩ, cứ bị hai nhóm đến quấy rầy, làm mất nhiều giờ lao động. Và rồi biết theo ý kiến ai đây!
Suy nghĩ một thời gian lâu, cuối cùng ông nảy ra ý kiến: treo một bức màn ngăn lại, rồi ngồi vẽ sau bức màn ấy, kèm thoe lời tuyên bố: “Ngày khánh thành mới hạ màn xuống, ai nấy sẽ thỏa mãn”.
Ngày khánh thành đã đến! Tu sĩ hai phe và giáo dân trong vùng nghe phong phanh về câu chuyện ấy kéo nhau tới thật đông trước nơi làm việc của họa sĩ. Nghi thức khai mạc bắt đầu, bức màn từ từ hạ xuống, mọi người đều nín thở, hồi hộp… 
Trên khung ảnh Thánh Phanxicô Assisi hiện ra nằm dài, mình đắp chăn, trông có vẻ ốm liệt. Oái oăm thay, chiếc chăn ấy lại kéo lên tận sống mũi, khiến chẳng ai biết vị thánh nghèo có râu hay không có râu: đúng là bên nào cũng thỏa mãn!

(Người lữ hành trên đường hy vọng 14.14)

 Hôm nay, tôi nhận ra mình được nhắc nhỡ về lòng đố kỵ, tính tỵ hiềm trong hoạt động tông đồ. Những lời của Đức Hồng Y P.X Thuận lại vang lên trong tai: "Không cần địa vị nào mới làm tông đồ được. Đừng thắc mắc địa vị con hay địa vị người khác; làm vì Chúa hay vì địa vị. Con buồn vì mất địa vị, vì không được "đặt đúng chỗ". Con đi buôn hay sao mà buồn vì "lỗ lã"? Lạy Chúa, xin giúp con luôn biết lấy tinh thần hiệp nhất yêu thương, đồng cảm làm nền tảng trong quan hệ với anh em. Chỉ có như thế thì con mới nhìn thấy Chúa hiện diện nơi anh em của con.

20 Khi ấy, Phêrô quay lại, thấy môn đệ Chúa Giêsu yêu mến theo sau, cũng là người nằm sát ngực Chúa trong bữa ăn tối và hỏi "Thưa Thầy, ai là người sẽ nộp Thầy?" 21 Vậy khi thấy môn đệ đó, Phêrô hỏi Chúa Giêsu rằng: "Còn người này thì sao?" 22 Chúa Giêsu đáp: "Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con? Phần con, cứ theo Thầy".  (Ga 21, 20-22)

Nội ngoại bất nhất

Một cụ bà năng đến nhà thờ cầu nguyện. Một cậu bé lấy làm ngạc nhiên về điều đó. Cậu nấp sau bàn
thờ nghe bà cầu nguyện lớn tiếng:
- Lạy Chúa, con đã già và sống như thế là đủ lắm rồi. Bất cứ khi nào Ngài gọi, con đây đã sẵn sàng.
Bà cầu nguyện suốt ba ngày vẫn với những lời ấy. Đến ngày thứ tư, chờ cho đến khi bà dứt lời, cậu bé giả giọng nói vọng ra từ sau bàn thờ:
- Ta đã nghe lời cầu xin của con, Ta sẽ đón con lúc chín giờ sáng mai.
Bà về nhà, không sao ngủ được vì lo lắng về điều đã nghe. Bà không chấp nhận nổi những gì bà đã cầu nguyện ...

Công tâm mà nói, tôi tự cảm thấy mình cũng như thế. Hàng ngày, với lời kinh Lạy Cha, tôi đều cầu xin cho "Nước Cha được thể hiện ...", nhưng trong thực tế cuộc sống, tôi lại cố làm cho "ý con được thực hiện" hơn là Ý Cha. Quả là cái nghịch lý to lớn mà tôi phải vượt lên từng ngày.

Lạy Chúa, Chúa biết con hơn cả chính con biết con. Về những điều tốt, con muốn làm thì con đã không làm. Còn những điều xấu, cần phải xa lánh thì con cứ lao vào. Con tạ ơn Chúa đã cho con nhận ra những yếu mềm của chính con. Xin Chúa giúp con biết thánh hóa luôn cả những yếu đuối của con, vì nhờ những yếu hèn đó mà con có được Chúa hiện diện để trợ giúp.

17 Người hỏi ông lần thứ ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy. Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy." (Ga 21, 17)

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Câu cá và tông đồ

Một cô gái trẻ gặp phải những nỗi đau thương tuyệt vọng lớn trong cuộc sống một thời gian dài mà không
sao nguôi ngoai được. Một buổi sáng cô quyết định tìm đến cái chết cho lòng nhẹ nhàng thanh thản hơn. Cô đi đến một cây cầu bắc qua dòng sông sâu, cô nhìn thật lâu xuống dòng nước cuộn trào vô tình như bị thôi miên và sắp sửa nhảy xuống thì chợt nghe tiếng nói chậm rãi của một cụ già vang lên bên cạnh:
- Cháu định nhảy xuống ư? Cháu nên về nhà chào mẹ cháu một câu rồi quay lại cũng chẵng muộn mà!
Nói rồi, ông lão cầm cần câu thong thả đi về phía đầu câu không ngoái lai.
(First News)

Tôi tự hỏi: Sống Lời Chúa, thể hiện lòng yêu mến Chúa như thế nào giữa một trào lưu sống như hiện nay? Có phải chăng là tôi phải làm những việc to lớn, vĩ đại? 
Tôi tự nhủ, tôi không có khả năng để thực hiện những điều vĩ đại hay to tát, nhưng tôi nghĩ rằng, Sống Lời Chúa là chỉ đơn giản gieo vào lòng đời những tia nắng hồng, những niềm hy vọng, là muốn tôi mang đến một sự lạc quan cho những người anh em kề cận bên tôi. Đó có thể là những việc rất tầm thường thường ngày, một nụ cười thông cảm, một câu nói dễ nghe, một ánh mắt chia sẻ sự khó nhọc, một thái độ lắng nghe chăm chú, ... 
Và nếu chỉ đơn giản như thế thì, lạy Chúa, con sẽ theo Thầy.
Lạy Chúa, xin cho con biết sống và làm những việc tầm thường trong đời sống với lòng yêu mến Chúa thật sự.

17 Người hỏi ông lần thứ ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy" (Ga 21,17)

Tạ ơn

Con tạ ơn Cha
vì những ơn Cha ban cho con

nhưng ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.
Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.
Con thường đau khổ vì những gì
Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.
Tạ ơn Cha vì những gì 
Cha cương quyết không ban 
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.
Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
dù con không hiểu hết những gì
Cha làm cho đời con.
(Rabbouni)

Lạy Cha công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng Con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con. 26 Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa". (Ga 17, 25-26)

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Lời của Chúa

Lạy Chúa Giêsu,
Trên con đường theo Chúa, con còn phải đón nhận nhiều gian nan và thử thách. Chính vì thế, mà Chúa đã
tha thiết cầu nguyện với Chúa Cha cho những đứa con còn đang trên lữ hành. Con đọc thấy tâm tình và nổi khắc khoải của Chúa trước giờ chia tay, và con tạ ơn vì món quà mà Chúa đã ban tặng: Lời Cha là chân lý. Xin cho con luôn yêu mến Lời của Chúa, cũng như hằng kín múc sự sống từ Lời của Ngài.

"Con không xin Cha đem chúng ra khỏi thế gian, nhưng xin gìn giữ chúng cho khỏi sự dữ. Chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian.  Xin hãy thánh hoá chúng trong chân lý: lời Cha là chân lý." (Ga 17,15-17)