Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Nhìn bằng lỗ tai!

Sau khi nghe xong bài giảng hùng hồn về tình yêu thương và lòng bác ái, một tỷ phú đến gặp vị linh
mục và hỏi:
- Thưa cha, nghe lời cha, tôi rất muốn giúp đỡ những kẻ khốn khó chung quanh mình. Nhưng quanh tôi, đều là những người giàu có, sang trọng. Tôi không thấy họ khốn khó, vậy biết làm sao để giúp đây?
- Những khốn khó của họ, ông không thể thấy bằng mắt, nhưng là bằng tai!

Tôi nghĩ rằng, để cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa trong đời sống thường ngày, thì tôi cần phải:
   -          Suy nghĩ ít lại, cảm nhận nhiều hơn!
   -          Bớt đi khó chịu, mĩm cười nhiều hơn! 
   -          Nói ít lại, lắng nghe nhiều hơn!
   -          Xem ít lại, hành động nhiều hơn! 
   -          Phán xét ít lại, chập nhận nhiều hơn!
   -          Phàn nàn ít lại, trân trọng nhiều hơn!
   -          Sợ hãi ít lại, yêu thương nhiều hơn!
Laỵ Chúa, con biết rằng theo Chúa là  đi ngược lại ý muốn cá nhân, đi ngược lại với những giá trị trần thế. Nhưng xin hãy trợ giúp để con can đảm dấn thân, nhờ đó con nhận ra được ánh sáng tình yêu chân thật mà Chúa tặng ban.
22 Chúa Giêsu trả lời: "Con hãy theo Ta, và hãy để kẻ chết chôn kẻ chết". (Mt 8, 22)

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Quái thai

Nhà thần học Leonardo Bolf thuật lại câu chuyện đã xảy ra trong khi ông còn là linh mục:
Một hôm, ông được một bà mời đến nhà để bà tiết lộ cho ông một bí mật to lớn trong đời bà.
Khi đến nơi, ông được dẫn vào phòng đứa con của bà. 
Thằng bé là một quái thai, Chúa ơi. Ông sửng sốt trong lòng. Cái đầu nó to như đầu người lớn, nhưng tứ chi lại bé tí . Đôi mắt đứa bé cứ nhìn chăm chăm lên trần nhà, lưỡi thì thò ra thụt vào trông như lưỡi rắn.
Bà vui vẻ tâm sự:
- Thưa cha, từ tám năm nay, tôi đã chăm sóc đứa bé này. Nó chỉ biết có một mình tôi thôi, và tôi rất hài lòng vì nó. Hầu như không một người nào khác biết sự hiện hữu của nó... 
Rồi bà kêu lớn tiếng:
- Chúa là Đấng nhân lành, Ngài là Cha ...
Nhìn lên trời, bà bình thản đọc:
- Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời ...
Sau đó, ông đã trở về mà không nói được câu nào vì quá xúc động. Ông kinh hoàng về đứa trẻ quái thai ấy thì ít nhưng thật sự ngỡ ngàng đến thán phục thái độ can đảm yêu thương của bà mẹ.

Xét cho cùng, về mặt tâm linh, tôi cũng không kém gì đứa trẻ kia. Với vẻ bề ngoài, trông chừng cũng lành lặn, nhưng tâm hồn tôi thì lại chất chứa biết bao điều mờ tối. Những ước muốn cho riêng cái "tôi", những toan tính, nổi loạn, buông thả, ...đã khiến tâm hồn tôi trở nên như một quái thai trước mặt Thiên Chúa. Tuy vây, Mẹ vẫn luôn hiện diện để nâng đỡ, để dìu dắt mà không chờ đợi sự nhận biết của tôi hay không, tất cả chỉ để giúp tôi thực hiện: Ý Cha dưới đất cũng như trên trời...
Lạy Mẹ Maria, xin luôn ở bên con.

Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói. Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nadarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng. Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và người ta. (Lc 2, 50-52)

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Cầu nguyện

Một anh lính kể lại: Một ngày nọ, vì bị tấn công bất ngờ, tôi chỉ còn kịp nhào lăn vào hố cá nhân để tránh đạn. Ở đó, tôi đã thấy viên trung sĩ, người vẫn tự xưng là vô thần, đang run lập cập. Bom đạn tứ phía trên đầu và tôi nghe viên trung sĩ không ngớt lời cầu nguyện, mà còn lớn tiếng hơn tôi. Sau khi trận chiến đi qua, tôi nhìn ông trung sĩ và nói rằng tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy ông cầu nguyện. 
Ông đáp: "Bạn tôi ơi, dưới hố cá nhân, không có người vô thần...!"

Ôi lạy Chúa
xin hãy giúp họ, ông này hay bà kia

họ đang muốn cầu nguyện
nhưng cảm thấy không làm được.

Xin hãy chấp nhận
lòng ước muốn cầu nguyện của họ,
như đã là một lời nguyện cầu,
Xin hãy lắng nghe sự lặng thinh của họ
và hãy đi đến với họ
ở giữa sa mạc hoang vu của họ.

Đem người ta ra khỏi sa mạc,
Chúa biết làm điều đó mà!
Chúa đã chẳng làm cho dân Chúa đó sao
khi Chúa đã dẫn họ về Đất Hứa?
Ôi lạy Chúa, là Chúa trên hết các chúa.

Amen.
(Họ không biết cầu nguyện.-mẹ Têrêsa Calcutta)

"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng." (Mt 11, 28-30)

Nơi nương tựa

Thánh Gioan Maria Vianney, lúc còn là chủng sinh, học rất chậm. Ngày kia, một giáo sư Thần Học, thừa lệnh Đức Giám mục, đến khảo sát xem Vianney có đủ khả năng đến nhận chức Linh mục hay không. Kết quả là, thầy Vianney không trả lời  được một câu hỏi nào cả!
Nổi nóng, vị giáo sư đập bàn:
- Vianney, anh dốt đặc như lừa! Với một con lừa như anh, Giáo Hội có hy vọng làm nên trò trống gì hả?
Vianney cúi đầu khẻ nói:
- Thưa thầy, ngày xưa Samson đánh bại 3.000 quân Philitinh chỉ với một cái xương hàm của con lừa. Vậy với cả một con lừa này, Thiên Chúa không làm được việc gì sao?

Lạy Chúa Giêsu, có những ngày con cảm thấy đời sống thật nặng nề;
có những lúc con muốn buông trôi, để mặc cho dòng đời đưa đẩy;
có những khoảng thời gian dài,
con như mảnh đất khô khan cằn cỗi.
Xin cho con ánh sáng của Chúa để con biết lối mà đi.
Xin cho con tấm bánh của Chúa để con có sức mà dấn bước.
Xin cho con Lời của Chúa để con vững một niềm tin.
Xin cho con sự sống của Chúa
để con lấy lại niềm hăng say và sự tươi tắn, niềm vui và sáng tạo. 
Lạy Chúa Giêsu,
con thấy mình cần Chúa trong mỗi giây phút của cuộc đời.
Ước gì ai gặp con cũng gặp được sự hiện diện của Chúa.
(Rabbouni)

Vào lúc ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói : "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. (Mt 11, 25-26)

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Sống...?

Hai người bạn thân đồng hành trên đường. Họ đang nói với nhau thì bỗng xảy ra việc tranh luận, cải vã dữ dội đến độ một người đã tát vào mặt bạn anh một cái thật mạnh. Bị tát đau, người này ngồi xuống đất, lấy ngón tay viết lên cát: " Hôm nay, bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi"
Sau đó, họ lại lên đường. Đến một khúc sông, họ dừng lại để nghỉ ngơi và tắm ở đấy. Chẳng may, anh bạn bị tát lúc nảy bị vọp bẻ và suýt chết đuối nếu không có sự giúp đỡ của bạn đồng hành. 
Sau khi hồi phục, anh đi tìm một viên đá nhọn và khắc lên tảng đá gần đó câu: " Hôm nay, bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Người kia ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao khi bị đánh thì anh lại viết trên cát, còn bây giời anh lại khắc trên đá?
- Khi bị tổn thương, tôi đã trải lòng ra trên cát để cho gió thổi bay đi cùng sự tha thứ. Còn bây giờ, khi có điều gì đó quan trọng, đáng nhớ, thì tôi phải khắc nó lên đá như khắc vào trong tim để nó không bị phai nhòa theo thời gian.

Câu chuyện khiến tôi tự nhủ, tôi có phải hạng Công giáo ngoan đạo, sống quanh quẩn phòng Thánh và đã hóa nên "nửa thần, nửa thánh, nửa người" không? "Hãy theo Chúa Giêsu: Thiên Chúa thật và là người thật đến với trần gian. Xin Chúa giúp con học biết tình yêu của Chúa qua việc thực hành Lời của Ngài trong đời sống thường nhật của con.
21 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không phải tất cả những ai nói với Thầy: 'Lạy Chúa, Lạy Chúa', là được vào nước trời, nhưng chỉ có người thực hiện ý Cha Thầy ở trên trời, kẻ ấy mới được vào nước trời. ( Mt 7, 21)

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Chiên hay sói?

Thầy không bao giờ cảm thấy bị hấp dẫn vì những tấm bằng cấp, học vị. Thầy chỉ để ý đến con người, chứ không phải văn bằng. Khi được hỏi, thầy trả lời: "Khi các con có tai để nghe một loài chim hót, thì các con chẳng cần xem chúng có bằng cấp hay chứng chỉ để làm gì?"

Như người mù ngồi bên vệ đường
xin Chúa dũ lòng thương cho con được thấy.

Xin cho con được thấy bản thân
với những yếu đuối và khuyết điểm,
giả hình và che đậy.
Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con
cả những khi con không cảm nghiệm được.
Xin cho con thực sự muốn thấy,
thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa
chiếu dãi vào bóng tối của con.

Như người mù ngồi bên vệ đường
xin Chúa dũ lòng thương cho con được thấy.


"Hãy coi chừng các tiên tri giả. Họ mặc lốt chiên đến cùng các con, nhưng bên trong, họ là sói dữ hay cắn xé. (Mt 7, 15)

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Biết đâu được...!

Tái ông sống nghề nuôi ngựa. Ngày kia, ông mất con ngựa đầu đàn, hàng xóm đến an ủi ông. Ông đáp:
- Biết đâu việc mất ngựa lại chẳng là điềm may?

Vài ngày sau, con ngựa cũ quay trở về lại dẫn thêm một con ngựa Hổ rất hay! người láng giềng liền đến chúc mừng ông. Ông đáp:
- Biết đâu được, chưa hẳn đó là điều tốt?
Thấy ngựa Hổ hay, đứa con trai ông liền nhảy lên cưỡi. Chưa quen hơi người, ngựa vùng vẫy làm con ông Tái ngã ngựa, gãy chân. Nhiều người biết tin lại đến chia buồn. Ông đáp:
- Biết đâu được, việc đó chưa hẳn là chuyện buồn!
Một năm sau, giặc Hồ tràn qua biên giới. Theo lệnh vua, các trai tráng đều phải lên đường chống giặc ngoại xâm, mười người chỉ còn được một. Con trai ông Tái vì tàn tật mà được miễn dịch, thoát cơn binh đao.

Con biết rằng thành công hay thất bại trong cuộc sống đều là cách thức Chúa dẫn dắt con đi trên đường lữ hành về quê Trời. Xin cho con đủ tĩnh lặng để nghiệm thấy Ý Chúa nơi các sự kiện xảy đến với con vì tất cả đều là Hồng ân.
 65 Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. 66 Hết thảy những ai nghe biết đều để bụng nghĩ rằng: "Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó". (Lc 1, 65-66)