Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

Clip TM CN 4 Phục Sinh năm A

Chúa Nhật 4 Phục Sinh  năm A

Ngày cầu nguyện cho ơn Thiên Triệu

Phúc Âm Ga 10,1-10

THẬP GIÁ, CĂN CƯỚC KI-TÔ HỮU

“Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp.” (Ga 10,1)
Suy niệm: Các ki-tô hữu thời đế quốc Rô-ma bị bách hại đã dùng dấu hiệu con cá để nhận diện nhau. Những ai không biết mật hiệu ấy ắt hẳn không thuộc cộng đoàn mà có thể là “kẻ trộm, kẻ cướp.” Ngày nay, các nhân viên khi đến cơ quan làm việc phải xuất trình thẻ căn cước để xác nhận mình thuộc về công ty, chứ không phải là kẻ gian phi đến để phá hoại. Căn cước một người thuộc về Đức Ki-tô không nằm ở tấm thẻ bên ngoài mà ở chính cuộc sống của họ được đóng dấu ấn thập giá, khi họ đi qua cánh cửa là Đức Ki-tô, đó là dấu ấn của người mục tử đích thực “liều mạng sống mình vì đoàn chiên” (Ga 10,11).
Mời Bạn: Giữa lòng thế giới hôm nay, trước những quan niệm thế tục về cuộc sống con người; thay vì Thiên Chúa, người ta tôn thờ tiền bạc, quyền lực, lạc thú; nhiều lúc chúng ta cũng đã hoang mang, có khi chao đảo: Đâu là dấu hiệu thuộc về Đức Ki-tô một cách đích thực? Phải chăng lắm khi bạn đang để “kẻ trộm, kẻ cướp” -là những gì không mang dấu ấn thập giá của Đức Ki-tô- đột nhập vào cuộc sống của bạn, của gia đình, cộng đoàn bạn? Bạn nhớ, dấu ấn ki-tô hữu chính là thập giá Chúa Ki-tô.
Chia sẻ: Có khi nào bạn để mình bị “ăn trộm” mất căn tính ki-tô hữu của mình chưa? Bạn làm thế nào để lấy lại?
Sống Lời Chúa: Chọn thực hiện một giá trị Tin Mừng để sống đúng căn tính kitô hữu của mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã đến, để cho mọi người  được sống và sống dồi dào. Xin cho con biết đặt trọn niềm tin tưởng và phó thác nơi Chúa, và để cho Lời Chúa dẫn dắt cuộc đời con.






Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Clip TM CN 3 Phục Sinh năm A

CHÚA NHẬT TUẦN 3 PSPhúc Âm Lc 24,13-35

“Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,26)
CÓ CHÚA ĐỒNG HÀNH
Suy niệm:
Đi từ Giê-ru-sa-lem về Em-mau là đi về phía tây, phía mặt trời lặn, phía đêm tối. Tâm trạng hai môn đệ lúc ấy cũng rối bời như đêm đen: hy vọng vào việc Thầy giải phóng Ít-ra-en vỡ tan như bong bóng. Thế rồi, Đức Giê-su xuất hiện như người lữ hành cùng đi với họ, trò chuyện, giải thích Kinh Thánh cho họ. Mà cũng lạ, Ngài nói đến đâu, lòng họ mở ra đến đấy! Ý nghĩa của cuộc đời trở nên trong sáng, tối tăm trở nên sáng như ban ngày. Sau khi Ngài biến mất, họ phải đứng dậy ngay, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, đi về phía đông, phía mặt trời mọc, phía ánh sáng. Trong vài tiếng đồng hồ trên con đường mười một cây số ấy, Đức Giê-su đã đưa họ từ tâm trạng thất vọng, chán nản sang niềm vui phục sinh.
Mời Bạn:
Chỉ trong Đức Giê-su, bạn mới nhận ra được ý nghĩa của cuộc đời. Có Ngài hiện diện, ngay cả trong những ngày tháng đen tối, bạn vẫn có thể thấy ánh sáng cho hành trình cuộc đời. Được Ngài lưu lại trong tâm hồn, bạn nhận ra thiên đàng đã bắt đầu ngay trên trần thế này. Bạn đã có cảm nghiệm đó chưa? Nếu chưa, bạn sẽ làm gì để có được cảm nghiệm quý giá ấy?
Sống Lời Chúa:
Tôi dành thời gian để tiếp xúc với Chúa mỗi ngày qua kinh nguyện, thánh lễ, vì hiểu rằng có Chúa, cuộc đời tôi mới có ý nghĩa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giê-su, Chúa thật tế nhị và lịch sự, Chúa làm như muốn đi xa hơn. Chúa không ép, nhưng muốn các môn đệ mời Chúa ở lại. Chúa ban cho con tự do và tôn trọng tự do ấy. Xin cho con hiểu được giá trị lớn lao của tự do, và sử dụng tự do ấy cách xứng hợp với ý Chúa. Amen.
Nguồn: 5 phút Lời Chúa tháng 04-2017




Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

Clip TM Chúa nhật 2 Phục Sinh năm A

23/04/17  Phúc Âm Ga 20,19-31

“…để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.” (Ga 20,31)

TIN VÀO LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG
Suy niệm:
Có chuyện kể một gia đình trong đêm gặp hỏa hoạn, mọi người chạy thoát ra hết chỉ còn một cậu bé đang mắc kẹt lại trong ngôi nhà đang bốc cháy ngùn ngụt. Cậu bé đứng trên cửa sổ ngôi nhà đang bốc cháy và kêu cứu, người cha đứng dưới đất gọi lên: “Con hãy nhảy xuống đi, có ba ở đây!”. Cậu bé đáp: “Nhưng con không thể, vì con không thấy ba”. Người cha nói lớn: “Con không thấy ba, nhưng ba thấy con”. Rồi cậu bé mạnh dạn nhảy xuống và nằm gọn trong vòng tay nâng đỡ của người cha. Cậu bé được cứu sống nhờ dám tin vào người cha của mình, tin người cha luôn yêu thương sẽ che chở và bảo vệ mình.
Mời Bạn:
Cái chết và sự phục sinh của Đức Giê-su cho thấy Lòng Thương Xót của Thiên Chúa mạnh hơn sự chết và tội lỗi con người. Là “Thiên Chúa của kẻ sống”, Ngài không chỉ xóa sạch tội lỗi, đưa con người từ sự chết vào cõi sống mà còn ban cho con người được có khả năng yêu thương như Ngài. Bạn được mời gọi nhận ra và đặt niềm tin vào Lòng Thương Xót ấy, biết làm đầy trái tim của mình bằng Tình yêu của Chúa Cha, để có lòng thương xót như Ngài (Khuôn Mặt Xót Thương, số 9).
Sống Lời Chúa:
Làm một hành vi tha thứ hay một việc bác ái với người khác, với ý thức để tạ ơn Chúa về một ơn mình đã nhận được.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giê-su, chúng con sẽ là kẻ vô ơn nếu chỉ biết nhậnmọi ơn lành từ nơi Chúa mà không trao ban bao giờ. Xin cho con biết học nơi Chúa tình yêu quảng đại và bao dung, để đời sống chúng con được trở nên dấu chỉ của Lòng Thương Xót của Chúa. Amen.
Nguồn: 5 phút Lời Chúa tháng 04-2017



Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

Clip Tin Mừng Chúa nhật Phục Sinh

Ngày 16 tháng 04 năm 2017
Chúa nhật Phục Sinh
PHÚC ÂM:  Ga 20, 1-9

ĐỨC KI-TÔ KHÔNG LÀ KỶ NIỆM
Bấy giờ người môn đệ kia cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. (Ga 20,8)
Suy niệm:
Các phụ nữ đến mộ Chúa Giê-su từ sáng sớm để hoàn tất việc ướp xác. Các bà cũng chẳng làm được gì khác hơn là vớt vát lại chút gì để nhớ về một biến cố buồn thảm rồi cũng sẽ trôi vào quên lãng của quá khứ. Các bà thực sự hoảng hốt và đau xót vì một chút kỷ niệm là cái xác bất động của Thầy lại cũng bị lấy mất đi. Các tông đồ Phê-rô và Gio-an cũng đến và cũng thấy ngôi mộ trống. Thánh tông đồ Gio-an khẳng định: ông đã thấy và đã tin; không phải các ông tin xác Thầy thực sự bị đánh cắp mà là tin Đức Giê-su đã chết nay sống lại thật. Chúa Ki-tô phục sinh còn hiện ra nhiều lần cho nhiều người khác nhau để xác nhận rằng Ngài không là kỷ niệm; Ngài đã sống lại và hiện nay Ngài đang sống, đang đồng hành, đang ở với những ai đặt niềm tin vào Ngài.
Mời Bạn:
Bạn nhớ, Chúa Giê-su phục sinh cũng đồng hành với bạn, ở với bạn “mọi ngày cho đến tận thế” đấy. Dù bạn đi đâu, làm gì, bạn đừng quên sự hiện diện linh thiêng và thân thiết này. Bạn đã làm gì và sẽ làm gì để thắt chặt hơn nữa mối quan hệ thiết yếu này?
Chia sẻ:
Đọc lại lời chứng của những chứng nhân trực tiếp đã gặp Chúa Ki-tô phục sinh: (x. Mt 28; Mc 16; Lc 24; Ga 20-21). Điều gì đã khiến họ nhận ra và tin vào Chúa phục sinh để rồi họ rao giảng về Ngài mạnh dạn như thế ?
Sống Lời Chúa:
Chọn cho mình một phương thế thích hợp để sống thân thiết hơn nữa với Chúa Phục sinh: siêng năng rước lễ, viếng Mình Thánh, thường xuyên tâm sự với Chúa, v.v.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con, con tin Chúa đã chết và đã sống lại để cứu chuộc con.
Nguồn: 5 phút Lời Chúa tháng 04-2017



Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Clip TM Chúa nhật Lễ Lá năm A


THẬT LÒNG VỚI CHÚA ĐI!
Giu-đa, kẻ nộp Chúa cũng hỏi: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?” Chúa Giê-su trả lời: “Chính anh nói đó!” (Mt 26,25)
Suy niệm: Không ai dám nghĩ Chúa Giê-su bị một trong các tông đồ phản bội, thế mà điều đó đã xảy ra. Giu-đa là kẻ phản bội Chúa. Thì ra, thay vì dùng quyền năng và ơn Chúa ban để phục vụ Chúa, ông đã phản bội Chúa. Ông từng chứng kiến những phép lạ Chúa làm, thấy rõ Chúa trục xuất ma quỷ và cho người mù sáng mắt. Ông được ở cạnh Chúa trong cơn bão, khi Chúa đi trên mặt nước. Ông có mặt trong phép lạ hóa vài tấm bánh và một ít con cá ra nhiều nuôi sống hằng ngàn người ăn no nê mà vẫn còn dư hàng chục thúng bánh vụn. Trước các phép lạ đó, đức tin của các tông đồ và mọi người gia tăng, chỉ trừ Giu-đa. Trong bữa Tiệc Ly, ông được ngồi cạnh Chúa và ông “diễn” quá sâu, quá khéo, khiến các tông đồ vẫn không nhận ra ông là kẻ phản bội. Ông tưởng nói “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?” sẽ đánh lừa được Chúa Giê-su như che mắt những người khác, nhưng Chúa biết rõ lòng dạ Giu-đa và đánh thức ông: “Chính anh nói đó!” Đối với Chúa, thực hành những lời Ngài dạy mới có phúc. Nghe lời Chúa dạy mà không thực hành, mình sẽ tự biến thành một kẻ phản bội.
Mời Bạn: Chẳng ai dám nghĩ bạn bội phản Chúa và Hội Thánh, vì bạn chưa bao giờ chối Chúa, chưa lên án Chúa. Nhưng trước mặt Chúa, bạn có thật là người trung thành với Chúa không? Nếu bạn luôn thực hành điều Chúa dạy, bạn đáng tin là người trung thành với Chúa.
Sống Lời Chúa: Trung thành với việc suy niệm lời Chúa và thực hành lời Chúa mỗi ngày.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con trung thành với Chúa, đừng bao giờ bội phản Chúa. Xin chớ để con lìa xa Chúa.
Nguồn: 5 phút Lời Chúa tháng 04-2017



Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

CHÚA NHẬT TUẦN 4 MC năm A

Phúc Âm Ga 9,1-41
MỞ ĐÔI MẮT ĐỨC TIN
Đức Giê-su nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù.” (Ga 9,39)
Suy niệm:
Với tình yêu kiên nhẫn,  cô Anne Sullival đã giúp cho bé Helen Keller vừa bị mù vừa câm điếc vượt lên số phận cách kiên cường. Không chỉ biết đọc biết viết, Helen Keller đã tốt nghiệp đại học và trở thành giáo sư sử dụng được năm thứ tiếng. Chúa Giê-su không những cho anh mù bẩm sinh nhìn thấy bằng đôi mắt giác quan, Ngài còn mở cho anh đôi mắt đức tin nữa. Chúng ta cùng học kinh nghiệm sống đức tin của anh: - anh có cảm nghiệm sâu đậm về một lần gặp Chúa Giê-su và được Ngài chữa lành (8-11); - dù chỉ đơn thương độc mã, anh vẫn mạnh mẽ bảo vệ niềm tin vào Chúa Giê-su (13-17) và làm chứng về Ngài bằng một lập luận vững chắc (30-33); - lẽ sống của anh bây giờ chính là TIN Chúa Giê-su, cho dù có bị bách hại, kể cả bị cha mẹ bỏ rơi (18-34); - và đôi mắt đức tin của anh được mở hoàn toàn khi anh tuyên nhận Đức Giê-su và sấp mình thờ lạy Ngài (37).
Mời Bạn:
Xin Chúa mở cho chúng ta đôi mắt đức tin để chúng ta nhận ra Thiên Chúa là Cha nhân từ, Ngài đang hiện diện, bao bọc và làm trong chúng ta những việc kỳ diệu. Để nhờ đó chúng ta luôn biết sống tin tưởng và phó thác nơi Người, nhất là những lúc ta gặp nhiều khó khăn nguy hiểm.
Chia sẻ
một cảm nghiệm gặp gỡ Chúa trong đời sống của mình.
Sống Lời Chúa:
Tập nhìn thấy Chúa trong công việc và trong mọi người.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa xin mở lòng con để con hiểu ý Chúa, xin mở mắt con để con nhìn thấy Chúa, xin mở tai con để con nghe lời Chúa và xin mở miệng con để con nói Lời Chúa cho mọi người.
Nguồn: 5 phút Lời Chúa tháng 03.2017




Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Clip TM CN 2 Mùa Vọng năm C

Ngày 06 tháng 12 năm 2015
PHÚC ÂM:  Lc 3, 1-6
"Mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa".
Hãy dọn đường cho Chúa
Lm Phêrô Trần Đình, Đalạt

1. Thế giới càng văn minh hiện đại bao nhiêu, người ta lại càng chú trọng đến những con đường bấy nhiêu. Là bởi vì đường là phương tiện giúp người ta dễ đến gần, dễ tiếp xúc với nhau hơn. Xa nhau hay gần nhau thường là do con đường mà ra.
Giữa con người với nhau đã thế, thì giữa Thiên Chúa và con người cũng vậy. Vì thế, thật dễ hiểu khi Gioan Tiền Hô dùng hình ảnh “con đường” kêu gọi mọi người “ăn năn sám hối để được tha tội”, ngõ hầu có thể “thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa” :
        “Hãy dọn sẵn con đường cho Chúa,
        sửa lối cho phẳng để Người đi.
        Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy,
        mọi núi đồi, phải bạt cho thấp,
        khúc quanh co, phải uốn cho ngay,
        đường lồi lõm, phải san cho bằng”.

2. Bảo rằng đó là lời kêu gọi của Gioan Tiền Hô thì cũng đúng, nhưng nói đó thật ra là tiếng Chúa kêu mời ta thì càng hữu lý hơn, bởi vì Gioan thật ra chỉ là “tiếng của người hô” trong sa mạc. “Tiếng” là tiếng của Chúa, còn “người hô” chính là Gioan.

Gioan là khí cụ Chúa dùng để hô to lên, để thức tỉnh con người, bởi vì biết đâu đó có ai đó đang “mê ngủ” chăng ?. Tiếng Chúa thường được nói qua những con người. Đây là bài học lớn mà nhân loại dễ quên. Vì thế rất nhiều khi ta đã vô tình đánh mất những cơ hội Chúa đến viếng thăm và Người vẫn “đứng ngoài cửa” mà ta không mở để đón vào. Mãi mãi Chúa vẫn sẽ là “kẻ xa lạ ấy” (cet inconnu). Và rồi một Mùa Vọng nữa sẽ trôi vào dĩ vãng, chẳng để lại dấu tích nào. Năm tháng cũng sẽ qua đi và ơn Chúa không có tác động mảy may nào trong ta. Có bao giờ chúng ta ý thức như vậy không?.

3. Vì vậy, điều cần thiết là để cho lời của Chúa chất vấn ta. Những con đường mà Gioan nói đến không phải là những con đường chạy bên ngoài cho bằng là những nẻo đường trong tâm hồn ta.

Những con đường ấy nhiều khi như “thung lũng sâu”, tức những tư tưởng đen tối che lấp ánh sáng của Chúa. Có khi là những “núi đồi”, nghĩa là những sự “kiêu căng lòng trí”. Cũng có khi là những “khúc quanh co” bởi cách sống thiếu thẳng thắn trong tư tưởng cũng như hành động. Và cuối cùng là những chỗ “gồ ghề”, những khúc mắc giữa ta với Chúa và với tha nhân.

4. Bao giờ, những con đường ấy được dọn dẹp, được khai thông, chúng ta mới hi vọng “nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa”. Ơn cứu độ là gì nếu không phải là “mến yêu, vui mừng và bình an” như Thánh Phaolô đã nói ?.

Lm Phêrô Trần Đình, Đalạt