Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Clip TM CN 29 TN năm B

Ngày 18 tháng 10 năm 2015

Phúc Âm Mc 10, 35-45
" Vì chính Con Người cũng không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ"

Chúa Giêsu luôn nêu gương cho các môn đệ bài học khiêm tốn, bài học phục vụ và tuân phục ý Chúa Cha. Nhân việc hai môn đệ Giacôbê và Gioan muốn có chỗ danh dự trong vương quốc của Chúa, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ và nhân loại về cách thức làm lớn theo cái nhìn mới của Ngài. Con đường làm lớn, theo Chúa Giêsu, là con đường phục vụ. Đây là cái nhìn hoàn toàn mới của Chúa Giêsu vì vào thời Chúa sống, những người làm lớn là những người thống trị, những người cầm đầu những người khác.Đối với Chúa Giêsu, người lớn nhất lại là người bé, là người phục vụ cho hết mọi người. Chính Chúa Giêsu khi được Chúa Cha sai tới trần gian đã không đòi quyền thống trị, cầm đầu cầm cổ người khác mà đến để hầu hạ, đến để phục vụ. Theo cái nhìn của Chúa Giêsu thì điều duy nhất phải có, phải hành động là qui tụ mọi người, giới thiệu Nước Trời, đem ơn cứu độ và xây dựng cộng đoàn huynh đệ, bác ái.Các môn đệ Chúa không thể đi con đường nào khác mà môn đệ phải sống như Chúa, phải làm như Chúa đã làm. Làm môn đệ có nghĩa là phục vụ. Giáo Hội do Chúa thiết lập cũng phải sống như Ngài và chỉ có một điều duy nhất: vương quyền Chúa hứa cho Giacôbê, Gioan và các môn đệ là hãy yêu thương như Ngài, uống chén đắng và hy sinh mạng sống (Ga 15, 13) vì anh em, vì nhân loại mình yêu mến như Chúa Giêsu đã thực hiện trong cuộc sống để cứu độ mọi người.

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Clip TM CN 28 TN năm B

Ngày 11 tháng 10 năm 2014

PHÚC ÂM: Mc 10, 17-27
"Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta".

Tin Mừng hôm nay trình bày cho mọi người về một câu chuyện hết sức thực tế, một chàng thanh niên đạo đức, muốn theo Chúa nhưng lại không muốn từ bỏ giàu sang. Đồng tiền làm anh hoa mắt, của cải làm anh mù tối, do đó, dù anh đã giữ mọi giới răn, xem ra con đường của anh đã rộng mở thênh thang, nhưng để bước một bước tốt đẹp hơn nữa, Chúa nói :” Anh hãy về bán hết những gì anh có, phân chia cho người nghèo khó và đi theo Ngài “. Chàng thanh niên đâu có làm theo lời Chúa, anh tiu ngỉu, cúi xầm mặt và bỏ đi…
Vâng, cái bi kịch của người thanh niên giầu có cũng là bi kịch của chúng ta. Chúng ta luôn có ước mơ chiếm được nước Trời nhưng đồng thời chúng ta vẫn bị ghì chặt bởi những của cải vật chất và tiền tài danh vọng. Của cải vật chất, tiền tài luôn có sức hấp dẫn thu hút chúng ta. Một đàng chúng ta muốn bỏ nó để bay cao, bay xa, nhưng đàng khác nó vẫn níu kéo chúng ta lại. Lòng ham mê của cải đã thắng con người, đã thắng tình yêu Thiên Chúa và tha nhân. Lòng tham lam đã bóp nghẹt con tim của mình đến nỗi thánh Phaolô đã nói :” Điều tôi muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét thì tôi lại cứ làm “ ( Rm 7, 15 ). Đây là tội lỗi gây nên cho con người. Chỉ có Đức Kitô mới giải thoát chúng ta ra khỏi tội lỗi.
Mọi Kitô hữu muốn sống đúng theo Tin Mừng, thì điều quan trọng là phải biết từ bỏ. Từ bỏ không có nghĩa là khinh chê của cải, bần cùng hóa xã hội, nhưng biết hòa mình, chia sẻ, quảng đại với mọi người. Đồng thời luôn ý thức đồng tiền, vật chất không thể nào mua được nước Trời.

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Clip TM CN 27 TN năm B

Ngày 04 tháng 10 năm 2015

PHÚC ÂM: Mc 10, 2-16
"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly"

Phụng vụ Chúa nhật hôm nay đề cập tới một vấn đề căn bản, cốt yếu nhất của xã hội loài người: Gia đình.
Tin Mừng Mc 10, 2-16 như muốn đưa nhân loại và mọi người về những trang đầu của sách Khởi Nguyên khi Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ, tạo dựng con người có nam có nữ để họ sống với nhau trong mối giây ràng buộc, bất khả phân ly của đôi lứa. Đây là gia đình đầu tiên của lịch sử con người.
Để trả lời vấn nạn của những người biệt phái: ”Người ta có được phép rẫy vợ không?”. Chúa Giêsu đã dùng đến sự kiện này, và cách nào đó, Chúa Giêsu đã đề cập đến gia đình, đến giá trị và đòi hỏi của hôn nhân.
Chúa Giêsu xác định lại tính thánh thiêng của bậc vợ chồng. Ngài có thái độ thật dứt khoát đối với đời sống lứa đôi: một vợ một chồng, bất khả phân ly. Chúa Giêsu lên án gắt gao tội dâm bôn, ngoại tình, trăng gió vv...Ngài mạnh mẽ kết án việc rẫy vợ, ly dị, ngoại trừ nố gian dâm. Chúa Giêsu luôn đề cao giá trị của hôn nhân, vì thế câu nói của Chúa Giêsu: ”Sự gì Thiên Chúa liên kết, con người không được phân ly” là nền tảng vững chắc cho đời sống hôn nhân gia đình. Vợ chồng trở nên một huyết nhục trong sự tôn trọng, yêu thương nhau, đặt mình dưới quyền năng tạo dựng của Thiên Chúa. Chính Chúa Giêsu đã nâng bậc hôn nhân lên hàng Bí Tích và mặc lại cho hôn nhân vẻ đẹp ban đầu đã bị tội lỗi làm cho lu mờ, che khuất.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho mọi người biết bảo vệ đời sống hôn nhân gia đình Chúa đã biến nó trở nên Bí Tích.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Clip TM CN 26 TN năm B

Ngày 27 tháng 09 năm 2015

Phúc Âm: Mc 9, 38-43. 45. 47-48
"Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con”

Chúa Giêsu không muốn con người, hay các môn đệ của Ngài đóng khung Ngài, đóng chốt quyền năng của Ngài trong nhóm này, nhóm kia, trong cộng đoàn này, cộng đoàn nọ.

Chúa Giêsu đã dạy cho các môn đệ bài học đích đáng, bài học đó cũng là gương cho nhân loại ở muôn thời. Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ thân tín của Ngài hiểu rằng tự sức mình, tự con người mình, các môn đệ không thể làm được gì. Cái nhìn này cũng giống quan niệm của người Việt Nam: ”Không thầy đố mày làm nên”. Chúa Giêsu muốn vạch cho các môn đệ thấy phải tin vào Chúa, phải tin vào Danh của Ngài, lòng tin sẽ giúp các ông thắng vượt và làm được nhiều việc cao cả kể cả phép lạ và trừ quỉ nhân danh Chúa Giêsu. Ngài cũng dạy các môn đệ rằng đừng quá bảo thủ, cục bộ: lo bảo vệ đặc quyền, đặc lợi, bảo tồn những nét riêng biệt của nhóm, của phe mà loại trừ kẻ khác dẫu cho họ cũng tin vào Chúa và nhân danh Chúa. Những người này cũng phải được trân trọng, kính nể: ”làm phước cho ai dù chỉ cho họ uống một ly nước lạnh, tiếp đón, cho khách đỗ nhờ cũng đáng được trọng thưởng và làm cớ vấp phạm cho một em nhỏ cũng đáng bị trừng phạt, xô ngã”. Chúa muốn chỉ ra rằng Giáo Hội của Ngài do Ngài thiết lập luôn tồn tại vì có Chúa Thánh Thần ở cùng: ”Giáo Hội Chúa là Giáo Hội duy nhất, thánh thiện và tông truyền” nên Hội Thánh không được tự đóng khung và loại trừ những ai không thuộc tổ chức của mình. Ơn cứu độ được trao ban cho mọi người nơi thập giá của Chúa Giêsu. Tin vào Chúa và nhân danh Chúa để phục vụ là tin nhận chính Đức Giêsu Kitô đang điều khiển Giáo Hội và chính Ngài đang tiếp tục làm phép lạ, xua trừ ma quỉ, xua trừ satan, sự dữ để mang lại hạnh phúc và an bình cho mọi người.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn tin nhận Chúa là Đấng quyền năng và hay chạnh lòng thương xót.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Clip TM CN 25 TN năm B

Ngày 20 tháng 09 năm 2015

Phúc Âm: Mc 9, 30-37
"Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người."

Chúa Giêsu luôn yêu thương các môn đệ, cho dầu các ông có tranh dành nhau làm lớn, làm bé, cho dầu các ông có không hiểu đường đi của Chúa. Chúa vẫn yêu các ông, Ngài không bỏ mặc các môn đệ của Ngài với những ước vọng làm lớn của họ. Chúa không muốn để các môn đệ hư đi, Ngài muốn đưa các ông vào con đường Ngài đang đi… Ngài cho họ hiểu rằng con đường của Ngài là con đường ngược với sự suy tính hơn thiệt của họ. Con đường của Ngài là con đường tận hiến, hy sinh, thí mạng sống vì người khác. Đối với Chúa Giêsu, vương quốc của Ngài không thuộc thế giới này mà thuộc Nước Trời. Trong Nước Trời:” người làm lớn là người phải phục vụ “.” Ta đến để phục vụ, chứ không phải để được hầu hạ “. Người làm lớn trong Nước Trời không phải là người ăn trên ngồi trốc mà là người đứng vào hàng rốt hết. Cuối cùng, các môn đệ hoặc chúng ta có muốn hầu hạ ai là vì chúng ta muốn hầu hạ Chúa trong họ, và các môn đệ hoặc chúng ta có được ai hầu hạ là vì họ muốn hầu hạ Chúa nơi chúng ta. Đây là bài học thực khó hiểu. Nhưng điều quan trọng không phải là làm lớn hay làm nhỏ trong Nước Trời, chỉ có mình Thiên Chúa là nhân vật quan trọng trong Nước Trời, và làm lớn hay làm nhỏ, tất cả đều phục vụ Thiên Chúa mà thôi.

Bài học mà bài Tin Mừng hôm nay gợi ý vẫn có giá trị mãi mãi bao lâu xã hội trần gian còn tồn tại, bởi vì cám dỗ về quyền lực và lạm dụng quyền hành đã ăn sâu vào con người, nhưng để bài học của Tin Mừng tác động mạnh mẽ nơi con người, nơi mỗi người, chúng ta phải nghĩ tới hình ảnh của Chúa, Đấng lãnh đạo dân Chúa, nhưng đã thành tôi tớ cho mọi người.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con lòng tin để chúng con luôn nghĩ tới Chúa, Đấng đến để hầu hạ, chứ không phải để được hầu hạ. Amen.

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Clip TM CN 24 TN năm B

Ngày 13 tháng 09 năm 2015

PHÚC ÂM: Mc 8, 27-35
"Ngài là Đức Kitô"

Con đường cứu thế của Chúa là con đường thập giá, con đường đau khổ. Sở dĩ Phêrô và các môn đệ đã chưa nhận ra được con đường của Thầy: đau khổ, chết trên thập giá và phục sinh khải hoàn là bởi các ông chưa được Thánh Thần soi sáng, tác động. Phêrô và các môn đệ khác chỉ có thể nhận ra con đường cứu độ của Chúa sau khi Ngài từ trong kẻ chết sống lại. Chữ Kitô có nghĩa gắn liền với thập giá. Mang danh hiệu Kitô hữu cũng có nghĩa gắn liền với sự đau khổ và thập giá của Đức Kitô. Phêrô và các môn đệ khác đã sống tới cùng tận lời tuyên xưng của mình; tất cả đều chết như Đức Kitô. Thập giá là tình yêu. Do đó, Chúa nói:” Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mỗi ngày mà theo Ta” (Mc 8, 34). Thập giá không là cây gỗ bất động, nhưng là cây sự sống mang lại quả phúc đời đời. Lời mời gọi của Chúa có tính hoàn toàn tự do. Chúa không bắt buộc ta chọn hay khước từ thập giá, nhưng Chúa cho ta hoàn toàn tự do chọn hay khước từ lời mời gọi của Chúa. Chúa không bảo chúng ta đi tìm thập giá, nếu không, đạo công giáo chỉ là một thứ đạo đầy ải, làm khổ, đầy đoạ mình; Chúa nói chúng ta vác thập giá mình. Vác thập giá nghĩa là từ bỏ tất cả, từ bỏ mọi sự và sẵn sàng liều ngay cả mạng sống của mình. Chúa không bao giờ bắt chúng ta vác nặng quá sức chịu đựng của chúng ta. Chúng ta có thể khước từ thập giá bằng nhiều cách hoặc từ khước ân huệ sự sống là món quà vô giá Chúa ban tặng, hoặc chúng ta đóng kín cõi lòng, không biết mở ra cho người khác như kẻ đói chúng ta không cho ăn, kẻ khát chúng ta không cho uống, kẻ rách rưới, trần truồng chúng ta không cho mặc vv… Đó là cách khước từ thập giá mà con người hằng ngày và thường xuyên bị cám dỗ, thử thách. Thánh Giacôbê trong bài đọc thứ hai cũng viết rõ: ”Đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Đức tin gắn liền với lòng yêu mến. “Ai liều mạng sống vì Ta sẽ được sống” ( Mc 8, 35 ). Từ bỏ, hy sinh, liều mạng sống sẽ tìm được mối lợi là Đức Kitô. Nói như thánh Phaolô:” Tôi chỉ biết có một Đức Kitô mà là Đức Kitô chịu đóng đinh thập giá”.

“Còn các con, các con bảo Thầy là ai ?”. Câu hỏi đó vẫn được đặt ra cho mỗi người chúng ta từng phút, từng giờ, từng ngày trong cuộc sống.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con chỉ một lòng mến Chúa và yêu tha nhân. Amen.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Clip TM: CN 23 TN năm B

PHÚC ÂM: Mc 7, 31-37
"Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

Quan niệm của người Do Thái cho rằng người mắc các chứng bệnh nan y như  què quặt, mù, điếc, câm, cùi, hủi vv...là những người tội lỗi do chính họ gây nên hay cha mẹ của họ mắc phải. Hậu quả tật nguyền, bệnh hoạn của những người này là do tội gây ra. Như thế, họ đã bị đánh mất chỗ đứng trong xã hội loài người.
Phép lạ của Chúa Giêsu làm cho người vừa câm vừa điếc được lành cũng có nghĩa Chúa Giêsu đưa họ về lại đời sống bình thường, trả lại cho họ địa vị làm con Chúa, địa vị làm người như mọi người.
Dân chúng chứng kiến phép lạ Chúa Giêsu làm đã không ngớt tán dương, ca tụng Ngài: ”Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả” (Mc 7, 37) và như thế làm ta liên tưởng tới đoạn sách Khởi Nguyên 1,31: “Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả rất tốt đẹp”. Chúa Giêsu đến trần gian để tái tạo lại bộ mặt của vũ trụ, trả lại địa vị của con người, Ngài muốn cứu độ mọi người, qui tụ mọi người: việc Chúa chữa lành, nuôi sống con người là dấu chỉ của thời Cứu Độ, của Nước Trời. Dấu chỉ này nói lên sự có mặt của Ngài giữa nhân loại, giữa con người.

Chúa mời gọi mọi người, đặc biệt những người Kitô hữu bắt tay xây dựng Nước Trời, làm đẹp bộ mặt trái đất. Những thái độ cởi mở, những việc làm tốt như chia sẻ cơm áo, quảng đại, xây dựng xã hội công bằng, bình đẳng trong đó mọi người đều được tôn trọng và yêu thương là dấu chỉ của nước Thiên Chúa đang hiện diện giữa con người, giữa loài người.
Người Kitô hữu luôn phải sẵn sàng đáp trả lại lời mời gọi của Chúa Giêsu. Lời mời gọi của Chúa cũng là lệnh truyền của Ngài cho các môn đệ và mọi người:” Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần”( Mt 28, 19 ).
Trở thành môn đệ của Chúa, tuân giữ lời Chúa và đem lời Chúa ra thực hành trong đời sống, làm cho nhiều người trở về với Chúa trong sự hiệp nhất, yêu thương là xây dựng Nước Trời ở giữa trần gian này.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được mau mắn, chóng vánh loan báo Tin Mừng và xây dựng nước trời cho muôn người.


Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT