Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Clip TM CN 26 TN năm B

Ngày 27 tháng 09 năm 2015

Phúc Âm: Mc 9, 38-43. 45. 47-48
"Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con”

Chúa Giêsu không muốn con người, hay các môn đệ của Ngài đóng khung Ngài, đóng chốt quyền năng của Ngài trong nhóm này, nhóm kia, trong cộng đoàn này, cộng đoàn nọ.

Chúa Giêsu đã dạy cho các môn đệ bài học đích đáng, bài học đó cũng là gương cho nhân loại ở muôn thời. Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ thân tín của Ngài hiểu rằng tự sức mình, tự con người mình, các môn đệ không thể làm được gì. Cái nhìn này cũng giống quan niệm của người Việt Nam: ”Không thầy đố mày làm nên”. Chúa Giêsu muốn vạch cho các môn đệ thấy phải tin vào Chúa, phải tin vào Danh của Ngài, lòng tin sẽ giúp các ông thắng vượt và làm được nhiều việc cao cả kể cả phép lạ và trừ quỉ nhân danh Chúa Giêsu. Ngài cũng dạy các môn đệ rằng đừng quá bảo thủ, cục bộ: lo bảo vệ đặc quyền, đặc lợi, bảo tồn những nét riêng biệt của nhóm, của phe mà loại trừ kẻ khác dẫu cho họ cũng tin vào Chúa và nhân danh Chúa. Những người này cũng phải được trân trọng, kính nể: ”làm phước cho ai dù chỉ cho họ uống một ly nước lạnh, tiếp đón, cho khách đỗ nhờ cũng đáng được trọng thưởng và làm cớ vấp phạm cho một em nhỏ cũng đáng bị trừng phạt, xô ngã”. Chúa muốn chỉ ra rằng Giáo Hội của Ngài do Ngài thiết lập luôn tồn tại vì có Chúa Thánh Thần ở cùng: ”Giáo Hội Chúa là Giáo Hội duy nhất, thánh thiện và tông truyền” nên Hội Thánh không được tự đóng khung và loại trừ những ai không thuộc tổ chức của mình. Ơn cứu độ được trao ban cho mọi người nơi thập giá của Chúa Giêsu. Tin vào Chúa và nhân danh Chúa để phục vụ là tin nhận chính Đức Giêsu Kitô đang điều khiển Giáo Hội và chính Ngài đang tiếp tục làm phép lạ, xua trừ ma quỉ, xua trừ satan, sự dữ để mang lại hạnh phúc và an bình cho mọi người.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn tin nhận Chúa là Đấng quyền năng và hay chạnh lòng thương xót.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Clip TM CN 25 TN năm B

Ngày 20 tháng 09 năm 2015

Phúc Âm: Mc 9, 30-37
"Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người."

Chúa Giêsu luôn yêu thương các môn đệ, cho dầu các ông có tranh dành nhau làm lớn, làm bé, cho dầu các ông có không hiểu đường đi của Chúa. Chúa vẫn yêu các ông, Ngài không bỏ mặc các môn đệ của Ngài với những ước vọng làm lớn của họ. Chúa không muốn để các môn đệ hư đi, Ngài muốn đưa các ông vào con đường Ngài đang đi… Ngài cho họ hiểu rằng con đường của Ngài là con đường ngược với sự suy tính hơn thiệt của họ. Con đường của Ngài là con đường tận hiến, hy sinh, thí mạng sống vì người khác. Đối với Chúa Giêsu, vương quốc của Ngài không thuộc thế giới này mà thuộc Nước Trời. Trong Nước Trời:” người làm lớn là người phải phục vụ “.” Ta đến để phục vụ, chứ không phải để được hầu hạ “. Người làm lớn trong Nước Trời không phải là người ăn trên ngồi trốc mà là người đứng vào hàng rốt hết. Cuối cùng, các môn đệ hoặc chúng ta có muốn hầu hạ ai là vì chúng ta muốn hầu hạ Chúa trong họ, và các môn đệ hoặc chúng ta có được ai hầu hạ là vì họ muốn hầu hạ Chúa nơi chúng ta. Đây là bài học thực khó hiểu. Nhưng điều quan trọng không phải là làm lớn hay làm nhỏ trong Nước Trời, chỉ có mình Thiên Chúa là nhân vật quan trọng trong Nước Trời, và làm lớn hay làm nhỏ, tất cả đều phục vụ Thiên Chúa mà thôi.

Bài học mà bài Tin Mừng hôm nay gợi ý vẫn có giá trị mãi mãi bao lâu xã hội trần gian còn tồn tại, bởi vì cám dỗ về quyền lực và lạm dụng quyền hành đã ăn sâu vào con người, nhưng để bài học của Tin Mừng tác động mạnh mẽ nơi con người, nơi mỗi người, chúng ta phải nghĩ tới hình ảnh của Chúa, Đấng lãnh đạo dân Chúa, nhưng đã thành tôi tớ cho mọi người.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con lòng tin để chúng con luôn nghĩ tới Chúa, Đấng đến để hầu hạ, chứ không phải để được hầu hạ. Amen.

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Clip TM CN 24 TN năm B

Ngày 13 tháng 09 năm 2015

PHÚC ÂM: Mc 8, 27-35
"Ngài là Đức Kitô"

Con đường cứu thế của Chúa là con đường thập giá, con đường đau khổ. Sở dĩ Phêrô và các môn đệ đã chưa nhận ra được con đường của Thầy: đau khổ, chết trên thập giá và phục sinh khải hoàn là bởi các ông chưa được Thánh Thần soi sáng, tác động. Phêrô và các môn đệ khác chỉ có thể nhận ra con đường cứu độ của Chúa sau khi Ngài từ trong kẻ chết sống lại. Chữ Kitô có nghĩa gắn liền với thập giá. Mang danh hiệu Kitô hữu cũng có nghĩa gắn liền với sự đau khổ và thập giá của Đức Kitô. Phêrô và các môn đệ khác đã sống tới cùng tận lời tuyên xưng của mình; tất cả đều chết như Đức Kitô. Thập giá là tình yêu. Do đó, Chúa nói:” Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mỗi ngày mà theo Ta” (Mc 8, 34). Thập giá không là cây gỗ bất động, nhưng là cây sự sống mang lại quả phúc đời đời. Lời mời gọi của Chúa có tính hoàn toàn tự do. Chúa không bắt buộc ta chọn hay khước từ thập giá, nhưng Chúa cho ta hoàn toàn tự do chọn hay khước từ lời mời gọi của Chúa. Chúa không bảo chúng ta đi tìm thập giá, nếu không, đạo công giáo chỉ là một thứ đạo đầy ải, làm khổ, đầy đoạ mình; Chúa nói chúng ta vác thập giá mình. Vác thập giá nghĩa là từ bỏ tất cả, từ bỏ mọi sự và sẵn sàng liều ngay cả mạng sống của mình. Chúa không bao giờ bắt chúng ta vác nặng quá sức chịu đựng của chúng ta. Chúng ta có thể khước từ thập giá bằng nhiều cách hoặc từ khước ân huệ sự sống là món quà vô giá Chúa ban tặng, hoặc chúng ta đóng kín cõi lòng, không biết mở ra cho người khác như kẻ đói chúng ta không cho ăn, kẻ khát chúng ta không cho uống, kẻ rách rưới, trần truồng chúng ta không cho mặc vv… Đó là cách khước từ thập giá mà con người hằng ngày và thường xuyên bị cám dỗ, thử thách. Thánh Giacôbê trong bài đọc thứ hai cũng viết rõ: ”Đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Đức tin gắn liền với lòng yêu mến. “Ai liều mạng sống vì Ta sẽ được sống” ( Mc 8, 35 ). Từ bỏ, hy sinh, liều mạng sống sẽ tìm được mối lợi là Đức Kitô. Nói như thánh Phaolô:” Tôi chỉ biết có một Đức Kitô mà là Đức Kitô chịu đóng đinh thập giá”.

“Còn các con, các con bảo Thầy là ai ?”. Câu hỏi đó vẫn được đặt ra cho mỗi người chúng ta từng phút, từng giờ, từng ngày trong cuộc sống.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con chỉ một lòng mến Chúa và yêu tha nhân. Amen.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Clip TM: CN 23 TN năm B

PHÚC ÂM: Mc 7, 31-37
"Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

Quan niệm của người Do Thái cho rằng người mắc các chứng bệnh nan y như  què quặt, mù, điếc, câm, cùi, hủi vv...là những người tội lỗi do chính họ gây nên hay cha mẹ của họ mắc phải. Hậu quả tật nguyền, bệnh hoạn của những người này là do tội gây ra. Như thế, họ đã bị đánh mất chỗ đứng trong xã hội loài người.
Phép lạ của Chúa Giêsu làm cho người vừa câm vừa điếc được lành cũng có nghĩa Chúa Giêsu đưa họ về lại đời sống bình thường, trả lại cho họ địa vị làm con Chúa, địa vị làm người như mọi người.
Dân chúng chứng kiến phép lạ Chúa Giêsu làm đã không ngớt tán dương, ca tụng Ngài: ”Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả” (Mc 7, 37) và như thế làm ta liên tưởng tới đoạn sách Khởi Nguyên 1,31: “Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả rất tốt đẹp”. Chúa Giêsu đến trần gian để tái tạo lại bộ mặt của vũ trụ, trả lại địa vị của con người, Ngài muốn cứu độ mọi người, qui tụ mọi người: việc Chúa chữa lành, nuôi sống con người là dấu chỉ của thời Cứu Độ, của Nước Trời. Dấu chỉ này nói lên sự có mặt của Ngài giữa nhân loại, giữa con người.

Chúa mời gọi mọi người, đặc biệt những người Kitô hữu bắt tay xây dựng Nước Trời, làm đẹp bộ mặt trái đất. Những thái độ cởi mở, những việc làm tốt như chia sẻ cơm áo, quảng đại, xây dựng xã hội công bằng, bình đẳng trong đó mọi người đều được tôn trọng và yêu thương là dấu chỉ của nước Thiên Chúa đang hiện diện giữa con người, giữa loài người.
Người Kitô hữu luôn phải sẵn sàng đáp trả lại lời mời gọi của Chúa Giêsu. Lời mời gọi của Chúa cũng là lệnh truyền của Ngài cho các môn đệ và mọi người:” Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần”( Mt 28, 19 ).
Trở thành môn đệ của Chúa, tuân giữ lời Chúa và đem lời Chúa ra thực hành trong đời sống, làm cho nhiều người trở về với Chúa trong sự hiệp nhất, yêu thương là xây dựng Nước Trời ở giữa trần gian này.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được mau mắn, chóng vánh loan báo Tin Mừng và xây dựng nước trời cho muôn người.


Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Clip TM CN 22 TN năm B

PHÚC ÂM: Mc 7, 1-8a. 14-15. 21-23
"Các ngươi gác bỏ một bên các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục phàm nhân".

Chúa Giêsu là một một con người hoàn toàn tự do, một con người giải phóng, một con người có quan niệm hoàn toàn mới, cái nhìn mới, cái nhìn thông thoáng về lề luật. Ngài chống lại những con người giả hình, vụ hình thức, những con người chỉ áp đặt trên vai những người khác ách nặng nề của lề luật do họ nghĩ, do họ bày đặt ra mà quên đi  cái cốt lõi là con tim của mình. Chúa Giêsu bảo vệ điều răn của Thiên Chúa, chống lại những thay thế truyền thống của người phàm trần.
Đối với Chúa Giêsu giữ tỉ mỉ, chi tiết từng khoản luật mà quên đi cái cốt lõi của đạo là lòng mến: đó là giả hình. Chúa Giêsu đã từng vạch mặt chỉ tên những kẻ giả hình dù họ thuộc hàng chóp bu lãnh đạo tôn giáo, hay họ là những kẻ cầm cân nẩy mực trong lãnh vực tôn giáo. Chúa Giêsu đã từng tuyên bố:” Ngài đến không phải để phá lề luật mà để làm cho nên trọn”. Chúa Giêsu mời gọi con người tuân theo điều, và những gì Thiên Chúa đã thiết lập, truyền cho dân phải tuân giữ.
Người Kitô hữu vẫn không tránh khỏi những cám dỗ làm lấy lệ, giữ đạo cho qua. Đạo của Chúa không phải chỉ đọc đôi ba kinh trong nhà thờ, tới nhà thờ dự lễ, cầu kinh là đủ, để khỏi áy náy lương tâm. Đạo cốt thiết là đạo tình thương: chính từ trong phát xuất ra những điều tốt và những điều xấu. Những việc làm từ thiện, bác ái, những việc đạo đức bề ngoài xem ra rất có giá trị nếu chúng được làm với con tim, với ý ngay lành, với việc tuân thủ ý của Thiên Chúa. Chúa Giêsu, các ngôn sứ, nhất là Isaia đã từng nhắc nhở: ”Dân này chỉ thờ phượng Ta ngoài môi miệng, còn lòng trí của chúng thì xa Ta” và  Isaia nhấn mạnh:”...Hãy chấm dứt làm điều dữ. Hãy học làm điều lành... Hãy bênh vực những kẻ goá bụa, mồ côi, neo đơn” và thánh Giacôbê trong bài đọc 2 đã viết:” Lòng đạo đức tinh tuyền và không chê trách được trước mặt Thiên Chúa Cha, ấy là thăm viếng cô nhi quả phụ lâm cơn cùng khốn, và giữ mình cho khỏi mọi vết nhơ của thế gian”( Gc 1, 27 ).
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết sống và thực thi  cái cốt lõi của đạo là Tình Thương.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT



Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Clip TM CN 21 TN năm B

Phúc Âm:  Ga 6, 61-70
"Chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời".

Khi Chúa Giêsu tuyên bố Ngài là bánh từ trời xuống, bánh trường sinh, bánh cứu độ (Ga 6, 51), thịt của Ngài là của ăn đích thực, máu của Ngài là của uống đích thực (Ga 6, 55), thì đã có nhiều người Do Thái chướng tai, gai mắt, ngay cả một số môn đệ của Chúa cũng không chấp nhận nổi, đã bỏ Ngài mà đi.
Sở dĩ có vô số người và một số môn đệ Chúa Giêsu đã không hiểu được cuộc sống và cái chết của Chúa vì họ vẫn suy nghĩ theo kiểu trần thế, họ chưa vươn cao lên, chưa nhìn mọi sự thuộc về trên cao, chưa hiểu những điều thuộc về Thiên Chúa.
Chỉ có những ai có con tim trong sạch, ý hướng ngay lành, ưa làm điều thiện, yêu thương kẻ khác mới nhận ra và đón nhận được cuộc sống, và ngay cả cái chết của Chúa Giêsu. Chỉ những ai biết cảm thông, tha thứ, quảng đại với người khác mới hiểu được ý  nghĩa cao vời của tình yêu tuyệt đối của Chúa Giêsu và mới không thấy chói tai về câu nói của Chúa Giêsu.
Ngay cả nhóm mười hai, những môn đệ đầu tiên được Chúa yêu thương, tuyển chọn, nhưng Chúa cũng đòi hỏi các ông phải nói lên sự chọn lựa dấn thân và tuyên xưng lòng tin, công khai nói lên sự chọn lựa dấn thân của họ
Lời tuyên xưng đức tin của thánh Phêrô cũng là lời tuyên tín của Hội Thánh và mọi người Kitô hữu. Một lời tuyên xưng đức tin như thế làm nền tảng cho sự lựa chọn dấn thân vì Tin Mừng và vì phần rỗi của tha nhân và của chính bản thân mình. Tuyên xưng như thế là tin vào: ”Lời của Thầy ban sự sống đời đời” (Ga 6, 68). Tin vào Lời của Chúa có nghĩa là chấp nhận cuộc sống của Chúa, làm theo Chúa, hy sinh bản thân cho phần rỗi và hạnh phúc của con người. Tin nhận Chúa và để cho Chúa xâm chiếm toàn thể cuộc đời là chấp nhận một tình yêu đã trở nên tuyệt đỉnh, tình yêu cao vời, đành mất tất cả, tình yêu đã trở nên cứu độ.

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT


Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Clip TM CN 20 TN năm B

Phúc Âm:  Ga 6, 51-58
"Thịt Ta thật là của ăn, và Máu Ta thật là của uống".
Chúa Giêsu đã thực hiện sứ mạng cứu rỗi của Ngài qua việc rao giảng, qua việc làm, cuộc sống và nhất là qua cái chết trên thập giá. Ngài đã biểu lộ lòng yêu thương tha thứ của Ngài qua cái chết thập giá “Khi nào Ta được treo lên khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người về với Ta “. Lời của Chúa Giêsu đã được thực hiện nơi cái tận cùng của đời Ngài là cái chết vì tình yêu, cái chết hy sinh, khước từ lợi lộc: ”Không có tình yêu nào cao vời bằng tình yêu của người hiến mạng sống vì người mình yêu” (Ga 15, 13). Chúa chết, Ngài đã để lại cho nhân loại thịt và máu của Người: đó là Bí Tích Thánh Thể, Bí Tích huyền diệu mang lại sự sống mới, sự sống đời đời cho nhân loại, cho mỗi người. Ăn thịt và uống máu của Chúa theo thánh Gioan ở đây là hòa nhập vào Chúa, tin và hiểu Ngài như Ngài muốn nhân loại hiểu về Ngài là Đấng được Thiên Chúa Cha sai đến để lôi kéo mọi người về cùng Cha. Cha Tad W.Guzie, S.J. đã viết: ”Trên thập giá, một con người đã chết để qui tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi (Ga 11, 52).
Trong Bí Tích Thánh Thể, có bánh được bẻ ra, và chén rượu được chia sẻ. Bánh làm cho tất cả những hạt lúa rải rác khắp nương đồng nên một, bánh nói về một thân thể được trao ban vì sự sống thế gian. Rượu được làm từ những trái nho hái từ các cành của cây nho, Ngài là cây nho, còn chúng ta là cành. Ai tuyên xưng sự chết của Chúa Giêsu bằng cách ăn bánh và chia sẻ chén ấy đều dấn thân hoạt động cho sự hiệp nhất, cho việc làm nên một thân mình duy nhất “. Chúa Giêsu vẫn tiếp tục hiến mình làm bánh, làm của ăn nuôi sống nhân loại, củng cố đức tin của người Kitô hữu qua Bí Tích Thánh Thể hằng ngày trên khắp thế giới. Nhân loại và người Kitô hữu được mời gọi chịu lấy mình và máu Chúa Kitô. Chịu lễ đích thực là nhận lấy chính Chúa, hòa nhập vào đời sống của Ngài, noi theo bắt chươc cuộc đời của Chúa và tìm hiểu Lời Chúa bằng cách thực thi những điều Chúa đã làm, đã sống, đã kinh qua trần gian này để mang lại tình thương và hạnh phúc cho loài người. Sống như vậy, hay nói một cách khác, chịu lấy Mình và Máu của Chúa là sống chíng cuộc sống của Ngài, sống nhờ Ngài và qua Ngài, con người có sự sống đời đời. Chịu lấy Mình và Máu Chúa Kitô là ta “đâm rễ sâu vào Mầu Nhiệm Ba Ngôi, xây dựng trên tình yêu Ba Ngôi, mang lại sự sống Ba Ngôi, biểu lộ tình yêu Ba Ngôi, và cuối cùng đưa ta vào quỹ đạo tình yêu Ba Ngôi”.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin cho chúng con càng ngày càng yêu mến Mình và Máu của Chúa. Amen.


Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT